Chương 33: (Vô Đề)

Edit: Ry

Nhân viên miễn cưỡng chụp được một tấm coi như rõ mặt, về sau muốn chụp thêm thì Túc Lê cứ núp sau lưng người đàn ông kia, nắm chặt quần y, thỉnh thoảng ló đầu ra nhìn máy ảnh trong tay hắn, dường như rất sợ thứ này.

"Bé ơi không cần sợ đâu, không có gì đâu mà, máy ảnh của chú không đáng sợ đâu."

Trần Kinh Hạc: "..." Vấn đề không phải là có đáng sợ hay không.

Quay chụp nhiều mùa <Cục Cưng Đáng Yêu> rồi, nhân viên cũng quen với các thể loại trẻ em. Máy ảnh là vật xa lạ, mấy bé nhát ít được tiếp xúc sẽ thấy sợ, nên tổ chương trình rất tâm lý ngụy trang cho các máy quay lắp trong nhà. Dán các loại hình dán trẻ em thích hoặc là giấu máy trong các món đồ chơi như gấu bông, thành máy quay ẩn.

Chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu> áp dụng hình thức vừa quay vừa quảng bá, đầu tiên là quay 2 tập để chiếu, trong lúc chiếu sẽ có hai đợt quay nốt các tập sau. Tất cả tài liệu quay được sẽ để dành tới khâu hậu kì biên tập lại, sau đó các video được chuyển cho khách quý duyệt rồi mới được đăng tải. Chim Sơn Ca là do Cục Quản Yêu phái tới để giám thị chuyện này.

Dù sao cũng là gia đình Yêu tộc, con non không thể so được với yêu trưởng thành, khó tránh khỏi sẽ xảy ra sự cố, để Chim Sơn Ca giám sát sẽ giảm thiểu được tối đa vấn đề.

Đợi nhân viên đi về hết, Túc Lê mới vào nhà, thấy trong nhà không có máy quay thì yên tâm. Trần Kinh Hạc còn có việc nên ở thêm một lúc rồi cũng đi. Túc Minh ngủ trưa rất lâu, máy quay ẩn của chương trình đã bắt đầu hoạt động, ba Túc bèn đi lấy sách tranh tới dạy Túc Lê nhận chữ nhận hình.

Hai đứa nhỏ có phòng riêng để đồ chơi, thường chẳng vào bao giờ, bên trong chất đống các thứ như sách truyện cổ tích. Túc Lê thấy cha vào phòng thì vội vàng đi theo, nhìn kệ chất đầy sách truyện.

"Hôm nay bé bé muốn xem cái nào?" Ba Túc ngồi trên sàn, vừa hay tầm mắt ngang với bé con. Hắn thấy Túc Lê nhìn giá sách một lượt, sau đó vươn tay kéo một cuốn ra. Trên giá có rất nhiều sách, ba Túc nhìn bàn tay nhỏ kéo sách nhưng không kéo được, thế là dùng hai tay chộp vào gáy lôi ra.

Dùng sức hơi quá, cả người lẫn sách ngã ra sau, cứ thế ngã vào lòng hắn. Túc Thanh Phong đỡ con dậy: "Bé bé siêu quá, biết tự lấy sách rồi."

Cuốn Túc Lê đang cầm là sách mới mua hôm trước.

Túc Lê rất thích xem sách tranh và phim hoạt hình, càng mới lạ càng thích, mà xem một lần sẽ không xem lại lần hai. Thế nên dạo này mẹ Túc thường xuyên đặt mua sách tranh trên mạng, đợi Túc Lê đọc hết rồi mang đi quyên góp.

Túc Lê lại nhìn giá sách, sau đó bị cái thùng giấy bên cạnh giá thu hút sự chú ý. Cậu đi tới định mở ra xem, tự dưng lại thấy một con búp bê màu vàng trên cái kệ bên cạnh thùng.

Hình như hôm qua không có cái này.

Ba Túc đang kiểm tra cuốn sách Túc Lê chọn, định trò chuyện với con, ngẩng lên đã thấy bé con đi về phía thùng giấy, đi được một nửa lại nhìn chằm chằm vào búp bê camera trên cái kệ bên cạnh. Cái camera này được đặt tương đối cao, bé con không với tới, phải kiễng lên mới tóm được chân búp bê, nhưng mà dùng sức giật mấy cái cũng không lôi được xuống, thế là ngước lên nhìn chằm chằm.

"Thanh Phong, sáng nay anh để hương liệu ở đâu thế?" Tiếng mẹ Túc vọng vào.

"Không có ở trong phòng tắm à?" Ba Túc thấy Túc Lê vẫn còn loay hoay chỗ búp bê, bèn đứng dậy ra ngoài giúp vợ: "Hình như ở trong phòng khách ấy, để anh đi lấy cho."

Túc Lê nhìn búp bê một hồi cũng chán, quay đi tiếp tục mở thùng giấy. Hôm qua cậu thấy Túc Úc lén lút bê mấy cái thùng vào đây, kêu là muốn xếp lại sách giáo khoa cũ, hẳn là có liên quan tới việc học của Nhân tộc. Thùng giấy không bị dán băng keo, Túc Lê cẩn thận lật bìa cứng lên, nhón chân nhìn vào trong, phát hiện bên dưới có rất nhiều sách.

Trên bìa viết "Ngữ Văn", "Toán Học" các thứ.

Cậu rất quen thuộc mấy chữ này, vì chúng được in trên sách Túc Úc cầm học bài, cũng thường xuyên nghe anh trai nhắc tới.

Việc học của Nhân tộc khó vậy sao? Không thì sao anh trai học cực khổ vậy?

Túc Lê không khỏi tò mò, thấy papa đã ra ngoài, bèn thò tay vào trong với lấy sách.

Túc Thanh Phong trở lại thấy bé con đang chổng mông cắm đầu vào thùng giấy, nửa người tì vào mép thùng, lảo đà lảo đảo sắp ngã vào trong.

"Ôi trời." Ba Túc nhanh tay bế con lên, không khỏi bật cười: "Bé bé muốn lấy gì thế, để papa lấy cho."

Thấy con thích, Túc Thanh Phong lấy hẳn mấy quyển: "Cái này hình như là sách tiểu học của anh trai đấy, bây giờ bé bé chưa đọc được đâu."

Túc Úc sắp thi, lục hết sách vở cũ ra, cuối cùng chất đống trong phòng nhi đồng. Trong thùng này có cả sách bài tập vở viết các thứ của cậu nhóc, hôm qua chưa dọn xong, kêu là hôm nay về dọn tiếp.

Hắn tiện tay cầm một quyển Ngữ Văn có khá nhiều tranh minh họa, cùng với sách tranh ban nãy Túc Lê chọn, dẫn con trở lại phòng khách, cùng ngồi trên thảm đọc sách.

Mẹ Túc hỏi: "Thanh Phong, anh xong việc ở trường chưa đấy?"

"Để lát nữa, anh đọc sách với con một tí." Ba Túc mở sách tranh ra, chỉ vào một thứ trong tranh, bắt đầu dạy: "Bé bé, con nhìn này..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!