Edit: Ry
Phong Yêu nhìn căn phòng trang trí toàn đồ hình động vật nhỏ, tiếng gió đã ngừng vì có linh lực của y áp chế, im ắng tới mức chỉ còn tiếng khò khè của đứa nhỏ trên giường nhi đồng. Đây là nhà họ Túc, y mạo hiểm trốn tránh trận pháp để vào đây, may mà tối nay có khá nhiều tiểu yêu ở bên ngoài, yêu khí hỗn tạp, y mới có thể tránh tai mắt của Túc Thanh Phong.
Mảnh vỡ có thần lực đó vẫn luôn là bí mật của y, hôm nay nó có biểu hiện lạ thường, chứng tỏ đang nói cho y biết cảnh giới tắc nghẽn bấy lâu sắp có hi vọng! Hoặc là y đã chờ được cơ duyên ở núi Tức Linh!
Nhưng khi y lao lực chui được vào nhà họ Túc, tới nơi mà mảnh vỡ chỉ dẫn, chỉ thấy hai đứa nhỏ, một đứa nằm ngáy o o, đứa còn lại hình như bị y dọa rồi.
Phong Yêu lặp đi lặp lại xác nhận, thậm chí ban nãy khi mới tới gần nhà họ Túc, mảnh vỡ còn có yêu lực rất yếu chỉ dẫn, y mới tìm tới căn phòng này. Nhưng trong phòng hoàn toàn không có cơ duyên y muốn, chỉ có hai con non nhỏ yếu... Y không khỏi nhìn đứa bé ở gần mình nhất, sau đó bất ngờ phát hiện.
Nhóc con này thế mà lại không khóc?
Phong Yêu ở núi Tức Linh nhiều năm cũng đã gặp rất nhiều con non, y trời sinh tràn đầy phong linh, những đứa bé đó không chịu nổi uy áp của y, mỗi lần thấy y đều sẽ gào khóc. Mặc dù lần này Phong Yêu cố tình đè nén uy áp, nhưng bé con này tận mắt thấy y nhảy cửa sổ vào mà không hề có một phản ứng nào...
"Con non của nhà họ Túc... Chẳng lẽ đây là đứa bé bẩm sinh tàn tật kia?"
Phong Yêu cau mày nhìn đứa nhỏ, đối diện với cặp mắt trong veo, cứ thấy quái quái.
Trong phòng ngoài hai đứa trẻ ra thì không còn vật nào khác, mảnh vỡ đã dẫn dắt y từ tận núi Tức Linh đến đây, chắc chắn không thể là nhầm lẫn. Nếu nói nơi này có gì đặc biệt, vậy chỉ có hai đứa bé con kia.
Chẳng lẽ cơ duyên độ kiếp của y nằm trên người một trong hai đứa trẻ này?
Túc Lê thấy yêu quái kia quan sát mình, từ lúc y vào phòng đã tìm kiếm thứ gì đó, giờ có vẻ thứ y muốn tìm nằm trên người cậu.
"Nhóc có thấy thứ gì kì lạ không?" Phong Yêu bước mấy bước đã tới trước giường nhi đồng, nhìn xuống Túc Lê, thấy bé con không nói chuyện thì đổi cách hỏi: "Cái gì đó phát sáng hoặc lấp lánh."
Giọng Phong Yêu khàn, hơi trầm, nói chuyện như tiếng gió lùa, vừa lạ vừa đáng sợ.
Theo từng bước chân của Phong Yêu, Túc Lê cũng tựa lưng vào thành giường, sau lưng còn có em trai đang ngủ say, không tốt lắm. Con yêu quái trước mặt có tai nhọn, có cánh gió, hẳn là Phong Yêu của tộc Tinh Quái. Trên mặt y có vết cháy, lại liên tưởng tới vụ sấm sét oanh liệt chiều nay, rất có thể đây chính là con yêu quái mới độ kiếp.
Cậu cau mày, sao con yêu quái này lại tìm đến? Y tới nơi ở của con người làm gì?
"Không có à?" Phong Yêu lẩm bẩm: "Kì lạ."
"Không sợ ta à?" Phong Yêu thấy ánh mắt đứa nhỏ nhìn mình không hề có vẻ sợ hãi, cảm giác kì lạ trước đó lại nổi lên.
Túc Lê điều khiển thần lực Phượng Hoàng trong người, cẩn thận quan sát hành động của Phong Yêu. Cậu mới thức tỉnh, còn chưa hoàn toàn khống chế được cơ thể, chỉ có thể sử dụng một ít yêu thuật nhỏ. Với tình huống hiện tại, cậu không thể cứng đối cứng với Phong Yêu, chỉ có thể lòng vòng giải quyết vấn đề... Lại thêm trong phòng còn có em trai đang ngủ, bên ngoài có người nhà.
Không dễ giải quyết lắm. Túc Lê đánh giá tình trạng của Phong Yêu, chú ý tới bàn tay y đặt trên thành giường đang cầm một mảnh đá đỏ thẫm, khối đá đó có những đường vân thẫm màu phức tạp, lại có vẻ thật quen thuộc.
Mảnh vỡ? Yêu quái độ kiếp...
Phong Yêu thấy đứa nhỏ nhìn mảnh vỡ trong tay mình, hơi do dự, khàn giọng hỏi: "Nhóc từng thấy thứ này?"
Nghĩ tới chỉ dẫn mơ hồ lúc xảy ra độ kiếp, Túc Lê bỗng vươn tay, chạm vào mảnh vỡ đỏ thẫm đó.
Ánh sáng đỏ tản ra ---
Con ngươi Phong Yêu co rụt, không thể tin nổi. Tất cả yểm hộ của y tan thành mây khói, kính cửa sổ vỡ tung như bị gió bão quét qua, vụn thủy tinh biến thành lưỡi dao cắm lên mặt đất. Y vung cánh tay dài che cho hai đứa trẻ, bàn tay cầm mảnh vỡ như bị thiêu đốt, đau đớn vô cùng, đồng thời thấy rõ nó đang tỏa ra ánh sáng nóng bỏng.
Một tiếng quát, Phong Yêu không có thời gian suy nghĩ nữa, quay người hóa thành cái bóng bay ra khỏi phòng.
Chớp mắt sau ba Túc đã xông vào với vẻ lo lắng, thấy cửa sổ mở toang và con nhỏ ngơ ngác ngồi trên giường, sắc mặt hắn lập tức sa sầm.
Căn phòng rất bừa bãi, đứa nhỏ thì đang ngủ ngon lành, đứa lớn thì ngồi trên giường.
"Bé bé không sợ nhé, không có gì phải sợ hết." Ba Túc thấy mình đến chậm, sợ hãi bế con lên dỗ dành, ánh mắt lại hằm hằm nhìn ra cửa sổ. Rốt cuộc là yêu quái phương nào mà dám lẻn vào nhà hắn!
Túc Lê được cha ôm chặt, rủ mắt nhìn chằm chằm ngón tay mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!