Edit: Ry
Người tới không phải người của Cục Quản Yêu, mà là người cầm quyền của tộc Huyền Hạc
- Trần Kinh Hạc, ngoài ra thì còn có hai thanh niên cũng thuộc tộc Huyền Hạc. Túc Úc vào nhà chỉ thấy sự chú ý của mấy vị khách này tập trung hết vào em trai cậu, còn đâu thì không có vấn đề gì.
Mẹ cậu đang nói gì đó với Trần Kinh Hạc, có vẻ như là chuyện quan trọng. Túc Minh đang ngồi trên thảm loay hoay món đồ chơi. Túc Lê thì được Phong Yêu bế, nghe chừng buồn ngủ lắm rồi, không ngừng gà gật.
Nhìn qua thì giống khách khứa bình thường, trừ bản mặt nghiêm nghị của ba cậu.
Ba Túc gọi điện xong, chỉ một lúc sau bác sĩ Bạch đã tới.
Ông cẩn thận quan sát tình trạng của Túc Lê, nói ngắn gọn: "Kinh Hạc tiên sinh, ngài không thể chỉ dựa vào tóc đã kết luận thằng bé này là Phượng Hoàng mà ngài muốn tìm được."
Bởi vì Trần Kinh Hạc khăng khăng Túc Lê là Phượng Hoàng phản tổ, nhà họ Túc đành phải mời Bạch Họa Mi tới chẩn bệnh. Tộc Huyền Hạc là người hầu của Phượng Hoàng, nếu Túc Lê thật sự là Phượng Hoàng phản tổ thì rắc rối rồi.
Trần Kinh Hạc nhíu mày: "Vừa rồi ta cảm ứng được Phượng Hoàng thần lực từ người thằng bé, thần lực không thể là giả."
Bác sĩ Bạch im lặng. Tộc Huyền Hạc đã tìm Phượng Hoàng cả chục nghìn năm, giờ khăng khăng cho rằng đứa bé nhà họ Túc là Phượng Hoàng họ muốn tìm, mấu chốt là chứng cứ đưa ra lại không đủ. Tộc Huyền Hạc cũng cử thêm người tới kiểm tra linh lực trong cơ thể con non, nhưng giống Bạch Họa Mi, không có thu hoạch gì.
Bạch Họa Mi nói: "Nhưng chúng tôi vừa kiểm tra rồi. Bên trong cơ thể Túc Lê rỗng tuếch, không có một chút linh lực nào. Lại nói Phượng Hoàng thần lực như thế nào, trong sử sách không có ghi chép, lời nói của đại nhân không có gì để chứng minh."
Trần Kinh Hạc khựng lại: "Vậy kiểm tra yêu đan."
Mẹ Túc nói: "Bé Lê chưa tu luyện, còn chưa thể ngưng tụ ra yêu đan."
Trần Kinh Hạc ở Yêu giới nổi tiếng tốt tính, Bạch Họa Mi nghe Túc Thanh Phong kể còn rất giật mình, sau khi tới mới lần đầu tiên được trải nghiệm sự cố chấp của người này. Phượng Hoàng phản tổ vốn là hão huyền, lần trước chẩn bệnh cho Túc Lê ông cũng từng hoài nghi, nhưng dấu hiệu phản tổ ở Yêu giới, một ngàn con non chưa chắc có nổi một đứa, huống chi là Phượng Hoàng lừng lẫy, tỉ lệ nhỏ đến mức gần như bằng 0.
Bác sĩ Bạch nói: "Để mà nói là phản tổ thì đúng là đứa nhỏ có dấu hiệu giống phản tổ, nhưng Túc Lê chưa tu luyện, Phượng Hoàng thần lực lại càng là một thứ mơ hồ. Dù cho Túc Lê phản tổ thật thì cũng chưa chắc là Phượng Hoàng. Với tình huống hiện tại, tôi thấy thằng bé còn quá nhỏ, chưa tu luyện, chuyện phản tổ còn cần phải quan sát thêm."
Trần Kinh Hạc nghe được tên Túc Lê thì nao nao, sau đó quay đi.
Túc Lê đang được Phong Yêu yêu bế, thấy vậy cũng không khỏi thở dài. Thể chất của cậu đặc thù, hồi trước không cảm ứng được linh khí xung quanh, mà cũng không ai cảm nhận được linh lực của cậu. Giờ tình trạng đã khá hơn, cậu cảm nhận được linh khí rất yếu, nhưng vẫn không ai phát hiện được linh lực trong cơ thể cậu. Vừa rồi truyền linh lực cho Kinh Hạc, Túc Lê đã dùng linh lực của chính mình.
Ở đây chỉ có Kinh Hạc biết linh lực của Phượng Hoàng là dạng gì, đến cả Phong Yêu cũng chỉ thấy là linh lực của cậu rất tinh khiết.
Bây giờ cậu mà dùng linh lực lên những người khác, bọn họ cũng không thể kết luận linh lực của cậu là linh lực của Phượng Hoàng.
Kinh Hạc nhận ra cậu, những người khác lại chưa chắc đã nhận ra.
Cách duy nhất để phân biệt là ngưng tụ ra yêu đan, yêu đan là thứ tượng trưng cho thân phận của yêu quái.
Đầu thai với kí ức của kiếp trước vốn là chuyện không thể tưởng tượng được, cậu lại chỉ có thần hồn, cơ thể này chưa tu luyện được yêu đan, cậu phải làm sao để người nhà biết cậu thật ra là một con Phượng Hoàng đây?
Túc Lê nỗ lực mở to mắt, nhưng mà mấy người này nói chuyện buồn ngủ quá, cố nghe một hồi lại thiếp đi trong ngực Phong Yêu.
Trần Kinh Hạc đăm chiêu: "Còn một thứ khác có thể xác nhận."
Mẹ Túc nghi hoặc: "Thứ gì?"
Trần Kinh Hạc xòe tay, trong tay y đột nhiên xuất hiện một chuôi kiếm.
Chuôi kiếm vừa xuất hiện đã lập tức bay lên, bồi hồi trước mặt mọi người rồi chậm rãi bay tới chỗ Túc Lê. Bé con đã ngủ say, tiếng hít thở khe khẽ, nhưng chuôi kiếm vẫn lơ lửng trước mặt thằng bé. Nó đung đưa qua lại có vẻ nghi hoặc, dường như đang tìm kiếm thứ gì.
Trần Kinh Hạc cau mày, cái này không giống với lúc trên máy bay. Khi đó chuôi kiếm sốt ruột muốn thoát khỏi sự khống chế của y bay xuống dưới, giờ ở trước mặt đứa bé có thể là Phượng Hoàng phản tổ lại không có vẻ kích động, chỉ lơ lửng một chỗ. Tuy là tình huống này cũng đã cực kì hiếm thấy.
Mọi người trong phòng thấy vậy thì đợi Trần Kinh Hạc giải đáp.
Y lẳng lặng quan sát chuôi kiếm, thấy nó không kích động, cứ lơ lửng trước mặt đứa bé đã ngủ say, bèn nói: "Đây là chuôi kiếm từ thanh kiếm bản mạng của Phượng Hoàng, trên đó còn sót lại Phượng Hoàng thần lực."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!