Chương 25: Phản tổ

Edit: Ry

Kinh Hạc là một con Huyền Hạc*.

*Hạc lông đen.

Tộc Huyền Hạc trường thọ, huyết thống cao quý.

Năm xưa Kinh Hạc đi lạc vào trận pháp của Phượng Hoàng Thần Sơn, lúc nghìn cân treo sợi tóc được Túc Lê cứu, về sau ở lại núi. Y là yêu quái đầu tiên theo hầu Túc Lê, thậm chí có thể nói Phượng Hoàng Thần Sơn trở thành ngọn núi yêu ma nổi danh khắp giới tu đạo cũng là nhờ công lao của Kinh Hạc.

Túc Lê từ trước đến nay không thích quản lý, Kinh Hạc giúp cậu quản lý đám tiểu yêu ở Phượng Hoàng Thần Sơn. Hồi còn niên thiếu cậu vô tri gây chuyện, gặp rắc rối, đều là Kinh Hạc đi thu dọn chiến trường cho, dạy cậu đạo lý đối nhân xử thế. Để đáp lại, cậu cũng thích ngồi bàn luận về trận pháp, về tu luyện, về rèn binh khí với Kinh Hạc, y tu luyện gặp bế tắc sẽ tới hỏi cậu. Ban đầu nói là đền đáp ân tình, nhưng dần dà tình cảm phát triển, quan hệ của hai người đã từ ân nhân chuyển sang bạn bè.

Nhưng mọi thứ chấm dứt vào ngày cậu độ kiếp, ánh lửa nghênh trời, Phượng Hoàng Thần Hỏa đốt cháy nửa vùng mây.

Kí ức của cậu về chuyện năm xưa rất mơ hồ, Phượng Hoàng Thần Sơn sau khi cậu độ kiếp thất bại thành ra như nào Túc Lê cũng không biết. Cả vạn năm trôi qua, yêu quái ở Thần Sơn đều có cơ duyên, nhưng cậu không ngờ hôm nay lại gặp được một người giống Kinh Hạc như đúc.

Mẹ Túc giao Túc Lê cho Phong Yêu chăm sóc, sau đó cũng lên tầng.

Túc Dư Đường đi khuất, Phong Yêu thấy Túc Lê vẫn cứ dán mắt vào cầu thang, không khỏi hỏi: "Nhóc tò mò về người vừa rồi à?"

"Ừ." Túc Lê nghiêng đầu: "Phong Yêu, anh biết người đó là ai không?"

"Đó là tiên sinh Trần Kinh Hạc, là người cầm quyền hiện tại của tộc Huyền Hạc, nghe nói rất giàu." Ngàn năm trước Phong Yêu chỉ là tiểu yêu, Trần Kinh Hạc tới tộc bọn họ tìm tộc trưởng, y đã có cơ hội thấy người nọ từ xa.

"Trần Kinh Hạc? Sao y lại tới nhà ta?" Túc Lê nghi hoặc.

Phong Yêu cũng không rõ, chỉ có thể nói: "Hai tộc Thần Loan Điểu và Huyền Hạc rất thân thiết, mẹ nhóc cũng vừa lên lầu, có thể là trong tộc có việc cần tìm mẹ nhóc."

Túc Lê nhìn chằm chằm cầu thang. Trần Kinh Hạc, cùng tên với Kinh Hạc, người đó là Kinh Hạc ư?

Nhưng gặp được Kinh Hạc thì sao, cậu giờ chỉ là một đứa bé, dù y là Kinh Hạc thật thì phải làm sao để y nhận ra cậu.

Phong Yêu thấy từ lúc nhắc tới vị Huyền Hạc kia, Túc Lê chỉ chăm chăm dán mắt vào cầu thang.

Một lát sau bé con bỗng đứng lên, nói với y: "Ta muốn lên lầu hai xem."

Thư phòng ở lầu hai, Trần Kinh Hạc quan sát bài trí, vào thư phòng rồi lại nhìn chồng bài tập của học sinh và mấy quyển "hướng dẫn nuôi dạy con nhỏ". Một lúc sau, Túc Dư Đường bưng vài ly trà lên. Trần Kinh Hạc không quanh co lòng vòng mà nói thẳng: "Làm phiền ngài Túc rồi, ta tới bái phỏng là vì di tích thượng cổ trong núi Tức Linh."

Núi Tức Linh là một ngọn núi yêu quái dồi dào linh khí, ngoài việc sâu dưới lòng đất có một linh mạch vạn năm ra thì nguyên nhân thứ hai chính là di tích thượng cổ ở sâu trong núi. Trên đại lục có rất nhiều di tích, di tích ở sâu trong núi Tức Linh nghe nói là từ thời Thượng Cổ, do có vài đại yêu thời đó an nghỉ ở quanh đây, động phủ của họ dung hợp vớivùng đất này. Rất nhiều tiểu yêu mạo hiểm lên núi tìm cơ duyện, tuy phần lớn phải từ bỏ, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có yêu quái nhờ đó lên cấp.

Dần dà, nơi này thu hút rất nhiều ác yêu chuyên trộm bảo vật ở các di tích, thậm chí có ác yêu nhận được cơ duyện còn ra ngoài làm hại xã hội.

Thế nên với di tích thượng cổ trong núi Tức Linh, cái nhìn của Yêu giới là có khen có chê. Ví dụ như Cục Quản Yêu hiện đang đặt trọng tâm điều tra ở đây, vì thủ phạm giết hại Thú tộc rất có thể là ác yêu vào di tích tìm kiếm tài nguyên sau đó chạy ra ngoài.

Túc Thanh Phong nói: "Đúng là núi Tức Linh có lời đồn về di tích thượng cổ, nhưng chúng tôi tới đây lâu như vậy rồi cũng chỉ gặp một hai lần."

Trần Kinh Hạc thoáng im lặng: "Ta cũng không muốn vòng vo với ngài Túc, lần này ta tới đây tìm di tích Phượng Hoàng. Dạo trước ta từng có dịp bay ngang qua núi Tức Linh, cảm nhận được hơi thở của Phượng Hoàng. Ngài biết tộc Huyền Hạc từ thời Thượng Cổ đã là người hầu của Phượng Hoàng, nếu có manh mối của Phượng Hoàng, tộc ta sẽ không bỏ qua."

Túc Dư Đường giật mình: "Phượng Hoàng ư?"

Phượng Hoàng là Thần Điểu do trời đất tạo thành, là vua cũng là chủ nhân của bách điểu. Theo ghi chép của Yêu giới, Phượng Hoàng do trời đất tạo thành, nên thế gian chỉ có một con tồn tại. Con Phượng Hoàng cuối cùng biến mất ở thời Thượng Cổ, từ đó đã mười nghìn năm, manh mối về Phượng Hoàng chỉ lác đác vài cái. Tộc Thần Loan Điểu không có nhiều ghi chép về Phượng Hoàng, nhưng tộc Huyền Hạc lại khác.

Tục truyền Phượng Hoàng sở hữu một Phượng Hoàng Thần Sơn, tộc trưởng của tộc Huyền Hạc chính là đại trưởng lão của Thần Sơn.

"Chuyến này Kinh Hạc tiên sinh tới vì Phượng Hoàng?" Túc Thanh Phong cũng bất ngờ. Trần Kinh Hạc rất kín đáo, mấy ngàn năm qua y ẩn mình trong nhân thế, gần như không xuất hiện ở Yêu giới. Nhưng với các đại yêu thì việc Trần Kinh Hạc tìm kiếm Phượng Hoàng không phải bí mật. Sự kiện khiến y nổi tiếng trong Yêu giới không phải là dùng một số tiền khổng lồ cứu Cục Quản Yêu, mà là trong ngàn năm bái phỏng hơn trăm tộc ở Yêu giới, chỉ để tìm tung tích của Phượng Hoàng.

"Đúng vậy." Trần Kinh Hạc nói: "Di tích trong núi Tức Linh là một manh mối rất quan trọng với ta. Chẳng hay hai vị có từng nghe được lời đồn về Phượng Hoàng? Hoặc là gần đây núi Tức Linh có sự kiện lạ nào không?"

"Tôi ở núi Tức Linh nhiều năm, chưa từng nghe nói về Phượng Hoàng..." Túc Thanh Phong hơi nhíu mày: "Còn chuyện lạ thì chắc là chỉ có con ác yêu kia thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!