Edit: Ry
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chói vô cùng, như thể sải cánh rộng lớn ấy còn gần ngay trước mắt.
Túc Lê bàng hoàng, tư duy theo không kịp, ngơ ngác nhìn lông vũ trên mặt đất. Đúng lúc này Túc Minh lanh lợi chạy vào, đằng sau còn có ba Túc.
Gió phe phẩy, lông vũ đung đưa đậu xuống.
Túc Thanh Phong mới vào phòng đã thấy một đống lông trên sàn cùng với cửa sổ mở toang, đoán được ngay chuyện gì đã xảy ra. Hắn đi tới đóng cửa sổ lại: "Thằng ranh Túc Úc này, đã bảo bao nhiêu lần là không được bay rồi."
Cúi xuống nhìn thấy Túc Lê đang đờ đẫn thì giật bắn mình: "Bé bé?!"
Đã dặn đi dặn lại là trong nhà không được phép dùng yêu thuật trước mặt Túc Lê, hắn còn nhắc Túc Úc rất nhiều lần, thằng lỏi này vẫn cứ lén xài yêu thuật. Lần này thì hay rồi, bay ngay trước mặt bé Lê! Ba Túc rất là đau đầu, vội vàng hỏi han: "Bé bé sao thế? Con khó chịu ở đâu à? Có phải thấy gì đó kì lạ không? Kể papa nghe nào, chúng mình không sợ nhé."
Có gì đó sai sai?!
Tại sao anh trai cậu mọc cánh mà cha vẫn còn bình tĩnh như vậy...?
"Anh trai." Túc Lê chỉ lên cửa sổ, gian nan hỏi: "Biết bay?"
Ba Túc thấy thế tự hỏi vài giây. Trước đó là vì nghĩ cho lòng tự trọng của con nên nhà họ gần như không dùng yêu pháp. Thỉnh thoảng Túc Úc cũng sẽ lười biếng bay đi học, nhưng đây là lần đầu tiên cất cánh ngay trước mặt bé Lê. Chỉ trong chớp mắt, Túc Thanh Phong đã nghĩ ra mấy biện pháp để vỗ về cảm xúc của con.
"Bé bé lớn lên cũng biết bay!" Hắn ôm đứa nhỏ vào lòng, vuốt tóc con: "Đến lúc đó còn bay cao hơn cả anh trai!"
Thứ nhất, phải để con biết việc bay lượn không phải cái gì bất thường.
Thứ hai, phải để bé Lê biết sau này con cũng có thể siêu như anh trai.
Túc Lê đần mặt ra, là sao? Lớn lên cậu cũng biết bay? Chẳng lẽ cả nhà cậu đều là yêu quái!?
Ba Túc thấy Túc Lê vẫn không nói gì, dường như chuyện anh trai có thể bay đã vượt quá nhận biết của thằng bé, chốc chốc lại nhìn ra cửa sổ, như thể muốn xem trên đó có lỗ thủng gì không. Thôi xong, đừng bảo con hắn thật sự coi bản thân là người nhé?
Bây giờ đã hoàn toàn khác xưa. Trước kia Túc Lê tàn tật, hắn và vợ chỉ muốn con được sống vui vẻ, nhưng giờ bé bé đã khỏe lại, tức là mấy năm nữa có thể cùng em trai học yêu pháp, thế thì không thể tiếp tục nuôi như người được.
"Bát bát cũng biết bay?" Túc Lê không thể tin được suy đoán của mình.
Túc Thanh Phong bế con lên, giải thích: "Papa cũng biết bay, nhưng papa không có cánh giống anh trai, về sau bé bé lớn lên sẽ có cánh giống anh nè." Hắn quyết định uốn nắn nhận thức sai lầm của con, bèn biến ra một cái đuôi mèo, vươn tới trước mặt thằng bé, đung đưa qua lại để Túc Lê làm quen: "Bé bé xem đuôi của papa này ~"
Đuôi mèo vẫy vẫy, thậm chí để thu hút sự chú ý, ba Túc còn biến ra hẳn mấy cái...
Túc Lê há hốc, từ từ? Nhà cậu ngoài một người có cánh thì còn có một người có đuôi?
Thế cậu là gì? Cậu có còn là Phượng Hoàng không?
Chuyện này là sao? Cậu không phải đầu thai vào gia đình nhân tộc, mà là gia đình yêu tộc?!
Vậy sao trong hai năm qua, kí ức của cậu không hề có manh mối gì về việc "người nhà là yêu quái", thậm chí cậu còn chưa từng thấy cha mẹ hay anh trai dùng yêu thuật...
--
Phong Yêu đúng giờ đến nhà họ Túc, người mở cửa là Túc Dư Đường, không thấy mấy đứa nhỏ trong phòng khách.
"Tất cả ở trên lầu ấy." Mẹ Túc nói: "Sáng nay anh lớn bay ra ngoài, dọa bé Lê, giờ ba nó đang dỗ."
Phong Yêu giật mình: "Bay ra ngoài?"
Thần Loan Điểu trời sinh biết bay mà?
Mẹ Túc giải thích: "Hồi trước chúng tôi dặn cậu ở trong nhà không được dùng yêu thuật, lí do là vì sức khỏe của bé bé không tốt. Chúng tôi tưởng thằng bé cả đời sẽ không thể tu luyện, định nuôi như trẻ em loài người, như vậy sẽ không khiến thằng bé tủi thân. Đợt trước bác sĩ Bạch lại bảo..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!