Chương 21: (Vô Đề)

Edit: Ry

"Anh Úc, sao tự dưng nhà anh lại diễn bài tình thương mến thương thế?" Nam sinh đi cạnh Túc Úc nói: "Còn cố ý gọi anh về nữa?"

Cậu ta nhớ là Túc Úc có một em trai sức khỏe không được tốt lắm, cuối tuần cùng lắm là chơi ở quanh nhà, sao hôm nay lại tới công viên? Cái công viên nhỏ đó cuối tuần đông người lắm mà?

Từ sáng sớm Túc Úc đã chạy ra ngoài chơi bóng với bạn học, chơi được một nửa thì bị mẹ Túc gọi về, nói là cả nhà quyết định cuối tuần ra ngoài chơi, làm xáo trộn hết kế hoạch cuối tuần của Túc Úc.

"Em đi cùng anh không sao chứ? Em còn chưa gặp mẹ anh nữa." Nam sinh hơi xoắn xuýt.

Túc Úc khoát tay: "Không sao hết, mẹ tao bảo tao dẫn mày qua."

Hai người nhanh chóng chạy tới công viên nhỏ. Công viên ở thôn Tức Linh được xây hai năm trước, luôn là nơi yêu thích của người già và trẻ nhỏ, nhất là mỗi dịp cuối tuần, luôn có thể thấy lũ trẻ chạy khắp bãi cỏ. Túc Úc dẫn bạn học theo, nhanh chóng tìm được người nhà mình ở một góc, cha mẹ cậu mỗi người bế một đứa, đang chụp ảnh.

"Mẹ, đây là bạn cùng lớp với con, Quý Minh."

Quý Minh vội vàng chào hỏi: "Cháu chào cô chú ạ."

"Ừ, hai đứa qua đây ngồi đi." Ba Túc cười: "Chú thấy Túc Úc bảo mấy đứa buổi trưa định đi ăn, cô chú không làm phiền chứ?"

"Không sao đâu chú, tụi cháu hẹn hôm khác cũng được ạ." Quý Minh ngồi xuống, quan sát đứa bé ngồi trong lòng ba Túc. Bé con có đôi mắt trong veo, cứ nhìn cậu ta chằm chằm. Quý Minh nhớ hình như đây là bé lớn trong hai bé song sinh, là đứa nhỏ có sức khỏe không tốt lắm, tên là Túc Lê.

Chuyện cặp song sinh nhà họ Túc cũng không phải việc nhỏ ở trường bọn họ. Thôn Tức Linh có chút xíu, một chuyện bằng cái móng tay cũng sẽ truyền khắp nơi. Túc Úc đẹp trai, ở trường có rất nhiều người theo đuổi, nên tin đồn Túc Lê bị thiểu năng nhanh chóng lan truyền trong trường. Có người lấy chuyện này ra giễu cợt Túc Úc, kết quả bị Túc Úc đập cho một trận, phụ huynh phải tới trường giải quyết.

Sau vụ đó, Túc Úc trở thành đầu gấu nổi tiếng, trong trường không ai dám lấy chuyện em trai cậu ta ra đùa nữa. Quý Minh là bạn thân của Túc Úc, biết mẹ Túc thỉnh thoảng sẽ phải đi công tác xa nhà, ba cậu ấy mà tăng ca thì Túc Úc tan học sẽ phải về chăm em. Mặc dù ngoài miệng Túc Úc luôn trách móc hai đứa em chiếm dụng thời gian sau giờ học của mình, nhưng đúng kiểu mạnh miệng mềm lòng, lần nào cũng đều tăm tắp chạy về.

Quý Minh thấy mẹ Túc Úc quay sang, ban nãy Túc Dư Đường cúi đầu lau miệng cho con, nên giờ Quý Minh mới thấy rõ mặt."!!!"

"Anh Úc, mẹ anh trông giống siêu sao trên TV lắm!!!" Quý Minh thì thầm: "Cái người hôm qua lên hotsearch ấy! Túc Dư Đường, Túc nữ thần, anh biết không?!"

Túc Úc tiện tay cầm miếng trứng cuộn nhét vào mồm: "Hả? Mẹ tao tên Túc Dư Đường đó."

Quý Minh: "!?"

Cậu nhóc kinh ngạc nhìn mẹ Túc, tay mất kiểm soát túm lấy áo Túc Úc: "Sao trước giờ anh không nói với em!! Túc Dư Đường là siêu sao đó! Thế mà trong thôn không ai biết là sao!?"

Túc Úc chẳng lạ gì chuyện này, lúc ra cửa mẹ cậu luôn dùng thuật ngụy trang, tránh bị quấy rầy, nên dù tất cả thôn dân đều đã từng gặp mẹ Túc, lại chẳng ai có ấn tượng. Quý Minh là do ngồi ngay sát bên cạnh mới thấy rõ mặt mẹ cậu, chứ nếu đứng xa một chút thì cũng sẽ giống người xung quanh, coi mẹ cậu như một bà mẹ bình thường.

"Tiểu Minh biết cô à?" Túc Dư Đường cười.

Quý Minh cảm giác tim trúng đạn, ấp úng nói: "Cô, à không chị! Em là fan của chị ạ!"

"Vậy lát nữa cô kí tên cho nhé." Mẹ Túc cười: "Bé bé thích anh Quý Minh à?"

Lúc này Túc Lê mới thôi không nhìn nữa. Cậu chưa gặp nhiều người lạ, nghe nói đây là bạn của anh trai nên cậu mới nhìn lâu một chút.

"Em bé đáng yêu quá ạ." Quý Minh thấy ánh mắt bé con nhìn mình rất hồn nhiên, bèn mở túi lục lọi, cuối cùng moi ra được một thanh sô cô la sáng nay cầm theo định ăn cho đỡ đói: "Bé ơi, ăn sô cô la không, ngon lắm này!"

Cậu nhóc giơ thanh kẹo tới trước mặt Túc Lê, bé con nhìn sô cô la một cái rồi quay sang nhìn mẹ mình.

"Cảm ơn ạ." Túc Lê nói, ngay sau đó sô cô la đã vào tay cậu. Cậu cầm thanh sô cô la, nhìn xuống kẹo que ban nãy mẹ cho, cầm một cái cho Quý Minh: "Cho anh."

"Cho anh á!?" Quý Minh sốc, không ngờ em trai của Túc Úc lại ngoan như vậy. Lúc ở trường Túc Úc luôn miệng càu nhàu em mình không coi anh lớn ra cái gì, nghịch như quỷ, cậu ta nghe thế còn chung mối thù với Túc Úc một thời gian. Giờ nhìn đi, bé con này nghịch chỗ nào! Còn khôn hơn em trai cậu ta nữa! Biết nói cảm ơn, biết cho người khác kẹo, bé thiên sứ từ đâu tới đây!

Mà đứa nhỏ này đúng là thông minh hơn trước nhiều, lần trước cậu ta gặp, Túc Lê luôn im lặng đờ đẫn, thường xuyên không có phản ứng, đâu có thông minh ngoan ngoãn như bây giờ.

"Em trai anh thay đổi nhiều thật đấy, mà có nghịch đâu. Thằng em em mà được nửa của bé ấy là cả nhà em thắp hương bái Phật." Quý Minh quay sang hỏi Túc Úc: "Sao anh không nói gì thế?"

Túc Úc bình tĩnh nhìn que kẹo trong tay Quý Minh: "Ờ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!