Edit: Ry
Chớp mắt Túc Lê đã lên đại học năm 4, bởi vì đã bảo vệ xong luận văn, so với những bạn học khác, năm 4 của cậu nhàn hơn hẳn.
Mấy năm học đại học, ngoài làm dự án với giáo sư thì Túc Lê còn cầm tiền lương dựng một kho binh khí mới.
Kho binh khí mới nằm ở núi Tức Linh, để tiện đi lại, cậu còn làm một cái trận truyền tống kết nối núi Tức Linh với biệt thự nhà mình ở thủ đô. Đường tắt này thỉnh thoảng sẽ bị ba trưng dụng, ví dụ như trễ quá không mua được vé, hoặc là tới nấu bữa khuya cho vợ vừa tan làm.
Kho binh khí mới chủ yếu dùng để rèn đúc binh khí và linh vật hiện đại. Túc Lê có đam mê với rèn đúc, từ khi biết binh khí thời đại này lạc hậu, lại thêm thiếu thốn vật liệu, cậu đã đích thân nghiên cứu ra rất nhiều phôi binh khí mới.
Làm nhiều cũng chẳng để làm gì, ngoại trừ đưa cho người nhà chơi. Túc Lê bèn đưa hai món cho Trương Thủ Không. Dù sao mỗi tháng Kiếm Tông đều cho cậu tiền, cậu không che chở gì, thôi thì đưa hai món vũ khí ý tứ một chút, không cần phải khách sáo. Nhưng không ngờ mấy thứ này lại gây ra không ít động tĩnh trong Kiếm Tông, Trương Thủ Không còn đích thân tới cửa, muốn dùng số tiền lớn mua phôi vũ khí từ Túc Lê.
Túc Lê bừng tỉnh. Cậu mê say rèn đúc, quên mất thứ này có thể dùng để kiếm tiền. Thế là mỗi lần rèn xong cái gì, phôi dư ra đều đưa Ly Huyền Thính, mỗi tháng đều có tiền vào sổ.
Thời gian bận rộn và phong phú, đến đại học năm 4, Túc Lê trở nên nhàn rỗi.
Đợi số liệu chạy xong, cậu lái xe tới công ty Ly Huyền Thính tìm người. Thỉnh thoảng cũng sẽ giúp bạn trai xem giấy tờ, nhưng phần lớn là nằm ườn trên sô pha đọc sách.
Văn phòng của Ly Huyền Thính mỗi ngày đều có người ra vào, nhóm nhân sự cấp cao ban đầu rất là tò mò về Túc Lê, nghe ngóng một hồi thì phát hiện thân phận của vị này rất không tầm thường. Ví dụ như nguyên một tầng phòng thí nghiệm ở trụ sở là chuẩn bị riêng cho cậu, hay là tuy không tham dự cuộc họp nhưng cậu thực tế là cổ đông lớn của tập đoàn...
Tất cả giám đốc phòng ban trong tập đoàn đều biết một vị Đại Phật cao quý tới thăm. Lúc họp, số lần Thái Tử phê bình cấp dưới ít hẳn, chủ tịch Trần cũng ít đi công tác hơn, cái duy nhất tăng là số lần lễ tân mang đồ ăn lên văn phòng Thái Tử.
"Cái này không ngon." Túc Lê nhấp một ngụm rồi đặt xuống: "Không bằng tiệm hôm qua."
Trần Kinh Hạc ngày càng yêu say đắm trà sữa, Túc Lê tới công ty, y cũng nên cùng Phượng Hoàng đại nhân nhà mình thưởng thức trà sữa từ các tiệm: "Tiệm này tôi thấy hot trên mạng lắm mà không ngon à, nhiều lời khen như vậy hóa ra toàn marketing."
Túc Lê gật đầu: "Không ngon bằng trà sữa tặng kèm của tiệm bánh dưới lầu."
Trần Kinh Hạc: "Vậy để tôi bảo Thanh Điểu đi mua, ngài muốn bánh sô cô la đúng không?"
Ly Huyền Thính đang làm việc ở bàn, nghe vậy ngẩng lên: "A Ly, hôm qua em đã ăn ba cái rồi."
Túc Lê không chớp mắt dựng 3 ngón tay với Trần Kinh Hạc, miệng nói: "Thế hôm nay em ăn 1 thôi."
Trần Kinh Hạc im lặng nhắn cho Thanh Điểu, không hề cảm thấy để thư kí cao cấp
- quý cô Thanh Điểu xuống lầu mua bánh gatô có vấn đề gì. Chẳng qua là mới nhắn xong, Thanh Điểu đã gõ cửa đi vào, bình tĩnh đọc báo cáo, sau đó tổng kết: "Kinh Hạc đại nhân, bác sĩ Bạch nói ngài cần giảm béo."
Cái tay đang lật trang của Túc Lê khựng lại, không ngờ bên cạnh mình lại có một con yêu quái cần giảm béo, quay sang quan sát Trần Kinh Hạc. Sống hơn 15 nghìn năm, Trần Kinh Hạc vẫn là dáng vẻ đàn ông chừng ba mươi, nhưng ở trong tộc Huyền Hạc thì y cũng được coi là đứng tuổi, thân hình mơ hồ có dấu hiệu mập lên, âu phục cắt may vừa người có vẻ hơi bó.
Trần Kinh Hạc: "Giảm béo cái gì? Cân nặng của ta vẫn bình thường mà?"
Thanh Điểu lạnh tanh nói: "Ngài nặng hơn 10 cân so với số liệu của ba tháng trước, so với số liệu năm ngoái thì nặng hơn 15 cân, so với số liệu thể trạng trung bình của ngài thì cao hơn 25 cân*."
*1 cân của Trung = 0.5 kg.
Túc Lê lo lắng cầm báo cáo kiểm tra trong tay Thanh Điểu, nhìn số liệu trên đó: "Kinh Hạc, anh như vậy không ổn đâu, cứ tiếp tục thế này thì anh sẽ mắc tam cao*."
*Tam cao là ba bệnh huyết áp cao, đường máu cao và mỡ máu cao.
Trần Kinh Hạc thấy vô lí: "Phượng Hoàng đại nhân, tôi là yêu quái, có tu vi cao như vậy..."
"Có kế hoạch giảm béo chưa?" Túc Lê ngẩng đầu hỏi Thanh Điểu: "Bác sĩ Bạch nói sao?"
"Đây là kế hoạch giảm béo sơ bộ ạ." Thanh Điểu đưa một xấp tài liệu cho Túc Lê: "Bác sĩ Bạch nói Huyền Hạc tuy sống thọ, nhưng thực phẩm rác của Nhân tộc sẽ làm gia tăng tạp chất trong cơ thể tu sĩ, nghiêm trọng thì sẽ gây tắc nghẽn linh mạch, từ đó ảnh hưởng tới sức khỏe."
Trần Kinh Hạc nói: "Ta ăn có vài thứ thì sao mà ảnh hưởng linh mạch được."
"Y ăn những cái gì?" Túc Lê sửng sốt. Bọn họ vì thỏa mãn miệng lưỡi nên mới thường xuyên ăn đồ của Nhân tộc, nhưng những tạp chất này mỗi ngày đều sẽ được thanh lọc trong lúc tu luyện. Rốt cuộc Kinh Hạc đã ăn cái gì mà khiến tạp chất tích lũy trong cơ thể đến mức Bạch Họa Mi phải phê "đề nghị giảm bớt liều lượng" vào báo cáo kiểm tra sức khỏe. Hình thể thay đổi là điềm báo, chỉ khi tích lũy quá nhiều tạp chất ảnh hưởng sức khỏe thì mới có thể tạo thành hình thể biến hóa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!