Chương 18: Huyền Thính

Edit: Ry

"Bê nhẹ thôi, coi chừng hỏng đồ bên trong."

"Đây là nhà chị Túc à? Xa thật đấy, em còn tưởng nhà chị ấy ở nội thành cơ."

"Hình như là do chị Túc không thích không khí xô bồ ở thành phố. Hồi trước tôi xem phỏng vấn của chị ấy, nhớ là chị ấy có nói không khí ở nông thôn trong lành hơn, phù hợp để sinh hoạt."

Xe van đỗ lại trước cửa biệt thự, nhân viên bước xuống ngắm nghía căn nhà nằm sâu trong núi này. Bọn họ lần theo địa chỉ mà Túc Dư Đường gửi, tới thôn Tức Linh là chịu chết, cuối cùng phải để trợ lý Tiểu Lâm xuống đón, rẽ trái rẽ phải mới tìm được đường. Nhưng mà hồi đầu họ chạy ở cuối thôn mấy vòng cũng không tìm ra con đường này.

"Nghe bảo lần trước có paparazzi phàn nàn về việc không bám đuôi được chị Túc thì phải?"

"Nói mới nhớ tôi chưa thấy ai chụp trộm được chị Túc nha."

"Hì hì chắc là do đường khó đi quá."

Từ bên ngoài nhìn thì nó như bao biệt thự bình thường khác, nhưng vào sân rồi mới thấy được cái hay. Tiểu Lâm dẫn họ tới phòng làm việc ở vườn hoa sau biệt thự. Phòng làm việc nằm bên cạnh một cái nhà kính trồng hoa, thực tế là hai phòng thông nhau, phòng hoa một bên, phòng làm việc với đủ các thiết bị quay chụp ở một bên.

Nhân viên nhìn mà ngây người. Ban đầu chủ biên bảo đi công tác họ còn thắc mắc mãi sao sếp kêu không cần mang thiết bị vì nhà chị Túc có, nhưng thiết bị trong nhà sao mà sánh được với hàng chuyên nghiệp. Đến đây rồi họ mới biết, "có thiết bị" vẫn còn khiêm tốn chán, máy móc trong này đều là mẫu mới nhất trên thị trường, có cái họ còn chưa thấy bao giờ.

"Đỉnh thật đấy!"

"Cái này để livestream đúng là phí của giời, quay phim được luôn ý."

"Mà lấy phông nền chỗ nào cũng được luôn. Quay ở bên phòng hoa đi, có cả bàn đu dây kìa, ánh sáng lẫn cảnh đều đẹp."

--

"Chị Đường, mọi người tới rồi, đang chuẩn bị." Tiểu Lâm đi vào nhà, thấy Túc Dư Đường vẫn đang chơi với con, bèn nhắc: "Bọn họ muốn lấy cảnh vườn hoa nên quay ở cái xích đu bên ngoài nhà kính. Hay là chị vào trang điểm một chút?"

Mấy hôm trước chủ biên của tạp chí ALT lại gọi, ý là chị Đường nhất định phải nhận lời, địa điểm thời gian đều do chị quyết định, ekip của họ sẽ chuẩn bị đầy đủ. Nói xong còn chơi bài tình cảm, chị Đường đành phải gật cho người ta tới nhà quay.

Mẹ Túc: "Không cần, đợi họ chuẩn bị xong hết rồi mình qua đó."

Từ lúc nghe thấy tiếng động bên ngoài là Túc Lê đã để ý thấy rất nhiều người ra vào vườn nhà mình, vòng qua vườn hoa đi tới sau nhà. Lần trước cha dẫn cậu ra ngoài tập đi đã từng tới bên kia, cậu nhớ chỗ đó là phòng trồng hoa của cha, còn phòng đằng sau đó hình như là phòng làm việc của mẹ.

Buổi trưa mẹ Túc đã dặn Phong Yêu, thấy bên kia chuẩn bị xong xuôi thì đứng dậy.

Thật ra Túc Lê khá hứng thú với phòng làm việc của mẹ, nhưng mà cậu và Phong Yêu có rất ít thời gian ở riêng, vừa hay mẹ có việc, mà nghe lời dặn thì có vẻ mấy tiếng cũng không rảnh để quay lại xem.

"Chúng ta vào phòng đi." Túc Lê đặt đồ chơi xuống, cẩn thận đắp chăn cho Túc Minh đã ngủ say.

Con rối bảo mẫu đang canh giữ, thấy Phong Yêu bế Túc Lê vào phòng thì cũng chỉ nhìn một cái rồi tiếp tục trông chừng Túc Minh.

Vào phòng rồi Phong Yêu mới đặt đứa nhỏ xuống: "Sao tự dưng lại muốn vào trong?"

"Có nhớ mấy hôm trước ta nói muốn anh giúp một việc không. Buổi tối không có cơ hội, phải tranh thủ bây giờ mama không có ở đây." Túc Lê nhìn sàn nhà, đứng dậy đi tới mép thảm lông, ngồi xổm xuống bắt đầu nhấc nó lên.

Để tránh con nhỏ va đập, rất nhiều nơi trong nhà đều được trải thảm mềm. Túc Lê muốn dịch cái thảm này sang một bên, không ngờ nó nặng như vậy, đành phải dùng chút linh lực cuộn nó lại.

Lát nữa còn phải tốn một lượng lớn linh lực để bày trận, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

"Ta cần phải làm gì?" Phong Yêu hỏi.

Túc Lê vừa cuốn thảm vừa nói: "Anh đẩy giường ra góc đi, đẩy hết mấy thứ khác ra góc."

Có thể sử dụng yêu thuật không...? Phong Yêu còn chưa kịp hỏi đã thấy đứa nhỏ hì hục với cái thảm.

Túc Lê mặc áo ngủ in hình gấu nhỏ, cong người cuốn thảm lại, mông chổng lên, chầm chậm đẩy về phía trước. Phong Yêu chuyển hết đồ đạc vào vị trí Túc Lê chỉ định xong, bé con đã đẩy cái thảm cuốn lại cao bằng một nửa mình vào góc tường, lúc đẩy được vào góc còn gặp lực phản hồi, đứng không vững ngã bẹp xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!