Chương 15: Trường học

Một người đẹp như vậy xuất hiện, tất cả giáo viên trong văn phòng đều bị chị hấp dẫn, nghe chị nói mình là người nhà của giáo viên thì họ mới chú ý trên tay người phụ nữ còn bế một đứa bé. Bé con mặc bộ đồ lông nhung hình động vật cực dễ thương, bên dưới mũ áo là đôi mắt trong veo sáng ngời, ngũ quan xinh xắn tinh xảo, có rất nhiều điểm giống với mỹ nữ.

Đứa trẻ này có vẻ tò mò với mọi thứ, vừa vào văn phòng đã ngó nghiêng khắp nơi, cuối cùng mới nhìn vào góc trong cùng.

Chỗ đó là bàn làm việc của thầy Túc Thanh Phong.

Lần đầu tiên Túc Lê tới nơi cha mình làm việc, đúng hơn là lần đầu tiên cậu ra ngoài kể từ khi thức tỉnh. Trên đường nhìn thấy rất nhiều kiến trúc kì quái, mắt gần như không dời được những thứ mới lạ, vừa ngạc nhiên vừa cảm thấy thật kì diệu. Có vẻ như mẹ lo cậu sợ những thứ xa lạ, nhiều lần kéo mũ xuống cho cậu, về sau cậu phải tự túm mũ mấy lần, mẹ mới không ngăn cản nữa. Nhưng giọng điệu xúc động hơn nhiều, liên tiếp hỏi cậu thích cái gì.

Đi vào văn phòng của cha, sự chú ý của Túc Lê lại bị đồ đạc trong này hấp dẫn, ví dụ như chồng vở bài tập của học sinh trên bàn, hay là máy lọc nước...

"Bà xã, sao em lại tới đây?" Ba Túc ngẩng lên, thấy vợ con thì vội đặt đồ trong tay xuống, đi tới bế Túc Lê: "Em bảo ngày mai mới bay về mà?"

"Công việc xong trước thời hạn nên sáng nay em bay về luôn." Mẹ Túc đặt túi hoa quả mua trên đường lên bàn, cười với những người khác: "Các thầy cô vất vả rồi, buổi trưa không nghỉ ngơi một chút à?"

"Chị khách sáo quá, ngồi đi ngồi đi."

"Bọn em nghỉ luôn trong văn phòng mà."

"Túc Minh ở nhà có người để ý không?" Ba Túc thơm má con trai, vừa quan sát nét mặt của Túc Lê vừa hỏi: "Bé bé có sợ không nào?"

Túc Lê lắc đầu, sau đó nghiêng người nhìn những thứ khác.

Mẹ Túc bảo: "Em định mang thằng bé tới nữa, nhưng Minh Minh nhất quyết không chịu thay đồ."

Lúc ra cửa mẹ Túc còn muốn dắt con trai út theo, nhưng Túc Minh cực kì chống đối việc thay quần áo, đành phải để nhóc con ở nhà cho Phong Yêu chăm lo, Túc Dư Đường bế Túc Lê tới trường. Lúc ra cửa, mẹ Túc còn lo Túc Lê sẽ mâu thuẫn với thế giới bên ngoài, vì bình thường có dẫn con ra ngoài chơi cũng chỉ là ở ngay trước nhà, chưa bao giờ đi quá xa.

Mấy ngày nay nói chuyện điện thoại với chồng, ba Túc kể rằng bé con bắt đầu tò mò về rất nhiều sự vật mới, cũng có hứng thú với đồ chơi, thích xem phim hoạt hình, còn thích cầm đồ nghịch... Ông xã cũng định thử mang bé con ra ngoài chơi, nhưng dạo gần đây trên trường bề bộn nhiều việc, tan làm trễ, thế là mấy ngày liền không thực hiện được.

Túc Dư Đường bế Túc Lê ra khỏi khu vực quanh nhà, chị sợ con bài xích sự vật xa lạ, cẩn thận trùm mũ cho con. Nhưng Túc Lê không hề có biểu hiện mâu thuẫn hay sợ hãi, thậm chí còn chủ động kéo mũ lên nhìn xe đạp xe ô tô ven đường, không nỡ dời mắt.

"Bé bé có buồn ngủ không nào? Con có muốn chơi gì không?" Ba Túc hỏi.

Túc Lê lắc đầu, hơi giãy một chút, ba Túc bèn đặt cậu xuống.

Túc Lê được ba đặt xuống lập tức bám vào chân bàn, thấy cha không cản thì cứ thế men theo bàn đi tới chỗ cái máy lọc nước mình vừa thấy.

Mẹ Túc đang định cản, ba Túc lại lắc đầu, nhỏ giọng bảo: "Giờ bé bé đi vững lắm."

Bé con đang đi giày chút chít, mỗi bước đi sẽ có âm thanh, kết hợp với bộ đồ, nom như chú chim non từ rừng chạy ra, bé xíu và đáng yêu. Mẹ Túc ngẩn người nhìn Túc Lê, từ khi về đến giờ đứa nhỏ đã cho chị quá nhiều kinh ngạc, chị hoàn toàn không ngờ con mình lại khỏe lên nhanh như vậy.

Mọi người ngồi quanh bàn trà trong phòng, các giáo viên lần đầu được gặp vợ thầy Túc, trước đó chỉ nghe nói chị thường xuyên phải đi công tác, không ngờ vợ thầy lại là một người đẹp như vậy, khí chất cực kì giống các siêu sao trên TV. Thấy hai vợ chồng mải để ý con nhỏ, một thầy có tính cách khá xởi lởi chủ động bắt chuyện: "Bé này là Minh Minh đúng không?

Lớn vậy rồi sao?"

Ba Túc cười: "Không phải, đây là anh của Minh Minh, Túc Lê."

Thầy giáo kia ngạc nhiên, nghĩ đến những lời đồn thôn dân lan truyền, không khỏi xấu hổ.

Thấy đứa nhỏ này đi đứng bình thường, đôi mắt linh động đáng yêu, thầy tưởng là con út của nhà họ, không ngờ là bé thứ hai bị người ta đồn "có vấn đề về trí lực".

Các thầy cô khác cũng nhìn theo, nhìn bé con chút chít đi tới trước máy lọc nước, ngẩng lên nhìn bong bóng nổi trong thùng nhựa.

Túc Lê đứng trước máy lọc nước ngắm nghía. Từ lần trước phá đồ trong nhà, cậu không dám dùng linh lực thăm dò đồ vật lạ nữa. Cậu cẩn thận quan sát kết cấu của máy lọc, sau đó dồn hết sự chú ý vào cái tay cầm nho nhỏ, hình như đây mới là chốt mở. Một cô giáo ngồi gần máy lọc nước thấy bé con có vẻ hứng thú, bèn lấy cốc giấy rót nước cho Túc Lê xem, sau đó đưa cho bé con.

"Con khát à?" Cô giáo giơ cốc cho Túc Lê: "Nào, con cầm bằng hai tay đi."

Túc Lê được chứng kiến quy trình hoạt động của máy lọc nước, lại thấy người kia đưa đồ cho mình.

Cái này uống được à? Cậu không chắc lắm, quay lại nhìn cha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!