Chương 14: Thay quần áo

Đây là lần đầu tiên Túc Lê gặp mẹ mình ở kiếp này. Tuy là kí ức ngây ngô có bao gồm hình ảnh của người phụ nữ này, nhưng kí ức và hiện thực là hai chuyện khác nhau. Mẹ của cậu xinh đẹp hơn trong kí ức nhiều, chỉ đứng ở cổng thôi đã có một khí chất thoát tục vượt xa phàm trần.

Theo sau mẹ còn có một người phụ nữ trẻ tuổi khác, vóc dáng nhỏ xinh, mặt mày hiền hậu. Túc Lê có ấn tượng với cô ấy, hình như là thuộc hạ của mẹ, trước đó thường xuyên tới nhà.

Túc Lê lẳng lặng quan sát cả hai, Túc Minh mới còn khóc sướt mướt đã sải đôi chân ngắn lũn cũn chạy từ sô pha ra cửa, lanh lợi hô to: "Mama!"

Tiểu Lâm xách túi lớn túi nhỏ đứng sau lưng Túc Dư Đường: "Chị Đường, vẫn còn một ít đồ chuyển phát nhanh tối nay mới tới, chị nhớ..."

Sau đó cô thấy Túc Dư Đường lao cái vèo vào phòng khách, trước hết là bế Túc Minh lên, sau đó nhanh chân đi tới chỗ cái chăn lông trải ở chân ghế sô pha.

Lần đầu Túc Lê gặp Túc Dư Đường, còn chưa nghĩ ra nên cư xử với mẹ mình như thế nào, một bàn tay đã nhẹ nhàng xoa khóe mắt cho cậu.

Giọng người phụ nữ lành lạnh, cực khớp với khí chất của mình, nhưng ẩn trong giọng nói thanh thoát ấy lại là sự quan tâm: "Sao bé bé lại khóc?"

Túc Dư Đường đặt Túc Minh xuống, tiện tay cởi kính râm rồi bế Túc Lê lên, dỗ dành: "Kể mama nghe nào, con đau ở đâu à?"

Túc Lê có thể ngửi được một mùi thơm nhạt từ người mẹ, giống như là mùi tuyết bay đầy trời ở Thần Sơn. Cái ôm của mẹ Túc cũng khác với ba Túc, mang lại cảm giác gần gũi khác lạ. Thật kì diệu, rõ ràng là mùi tuyết, lại có cảm giác vô cùng ấm áp.

Túc Dư Đường bế con lên, quan sát từ trên xuống dưới, nhanh chóng bắt được dấu răng rõ rệt trên ngón tay đứa nhỏ.

Phong Yêu đang định giải thích, Túc Dư Đường đã tìm ra kẻ đầu sỏ.

"Minh Minh?" Túc Dư Đường liếc nhìn nhóc con lanh lợi đứng cạnh chân mình: "Con lại ăn hiếp anh?"

Túc Minh nghiêng đầu, nhảy qua vấn đề này, bám váy vòi Túc Dư Đường bế.

"Mama thổi cho bé bé nhé, thổi phù cái là hết đau này." Túc Dư Đường nâng ngón tay bé nhỏ lên, nhẹ nhàng thổi.

Túc Lê đang định nói, lại cảm giác có cơn gió lành lạnh thổi qua vết cắn, cứ như vậy mấy lần, cơn đau rát thế mà dịu lại thật. Cậu kinh ngạc nhìn Túc Dư Đường: "Mama?" Là ảo giác của cậu à?

Túc Dư Đường nghe Túc Lê gọi thì sửng sốt, đè nén kích động nói: "Bé bé, gọi lại đi nào."

Túc Lê không lạ gì chuyện này, vì ngày thường ba Túc cũng thích chọc cậu gọi đi gọi lại, thế là ngoan ngoãn gọi thêm lần nữa.

Túc Dư Đường xúc động ôm chặt con, run giọng: "Bé bé nhà ta sẽ khỏe lại, mama chắc chắn sẽ chữa khỏi cho con."

Người phụ nữ dụi đầu vào gáy Túc Lê, cậu cảm nhận được bàn tay ôm mình đang kiềm chế sự xúc động, không khỏi giơ tay nhỏ đặt lên tóc mẹ, như những lần trấn an đám tiểu yêu ở Thần Sơn, vuốt vuốt an ủi: "Mama đừng khóc."

Tiểu Lâm đi theo Túc Dư Đường vào nhà thấy tình huống này cũng sững sờ. Trước đó nghe nói Túc Lê đã biết tự ăn cô còn rất kinh ngạc, giờ thấy ánh mắt sáng ngời linh động của bé con thì không khỏi xúc động.

Tiểu Lâm quay đi, chợt nhận ra trong nhà còn có một người đàn ông xa lạ, trông cũng khá đẹp trai, nhưng có vẻ lạnh lùng. Cô nghe nói nhà họ Túc mới đổi bảo mẫu, hóa ra bảo mẫu mới là nam à?

Túc Dư Đường thu hồi cảm xúc hơi mất khống chế, nhìn sang Phong Yêu: "Làm phiền cậu rồi, chắc Túc Minh quậy lắm đúng không?"

Lần đầu tiên Phong Yêu được nói chuyện với Thần Loan Điểu Túc Dư Đường, thấy chị dịu dàng như vậy còn không quen lắm: "Đây là công việc của tôi."

Năm xưa Túc Dư Đường nổi tiếng đáng sợ, trời sinh thuộc tính lôi khiến linh lực của chị ta vừa bá đạo vừa hung tàn, ngàn năm trước còn là bá chủ một phương, có vô số tiểu yêu theo hầu. Về sau chẳng biết tại sao lại bắt đầu tu thân dưỡng tính, lời đồn về chị ta cũng giảm dần, nhưng chỉ cần nhắc tới tộc Thần Loan Điểu, kiểu gì cũng phải nhắc tới chị đại Túc Dư Đường.

Về sau nữa, tin tức chị ta kết thành yêu lữ với Cửu Vĩ Thiên Miêu Túc Thanh Phong gây chấn động toàn Yêu giới.

Túc Lê được mẹ bế, vẻ mất tự nhiên của Phong Yêu cũng rơi vào mắt. Là ảo giác của cậu à? Sao cậu thấy Phong Yêu có vẻ sợ mama vậy?

Phong Yêu nhìn Túc Dư Đường hiền thục, vẫn còn sợ, vội vàng giải thích chuyện vừa xảy ra.

Túc Dư Đường lẳng lặng nghe hết, đợi Phong Yêu giải thích xong mới chuyển sang nhìn Túc Minh: "Giơ tay ra."

Túc Minh sợ hãi vươn tay, Túc Dư Đường dùng hai ngón tay đánh vào lòng bàn tay đứa nhỏ, nghiêm giọng nói: "Con cắn anh đúng không?"

Phong Yêu muốn nói lại thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!