Chương 12: Ảo ảnh của kiếm

Phong Yêu xòe tay ra, mảnh vỡ màu đen lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay y.

Mảnh vỡ có màu đen với những đường vân phức tạp huyền bí, pha lẫn với dấu vết của tháng năm.

Chuyện khác thường duy nhất trong những ngày qua là khi chạm vào mảnh vỡ này cậu kích hoạt được Phượng Hoàng thần lực, nếu cơ thể có gì lạ thì rất có thể là do mảnh vỡ này.

Lần đầu tiên gặp nó Túc Lê đã có cảm giác rất quen thuộc, nhưng do cẩn thận nên cậu không chạm vào. Một mảnh vỡ có Phượng Hoàng thần lực, trong kí ức của Túc Lê thì mọi thần binh linh khí cậu rèn ra đều sẽ có dấu ấn thần lực của cậu.

Thần hồn trôi dạt quá lâu, rất nhiều chuyện từ triệu năm trước cậu đã quên, chỉ còn một chút kí ức mơ hồ.

Thứ cậu rèn ra nói ít thì cũng hơn nghìn món, muốn từ mảnh vỡ này tìm ra là của cái nào thì cũng quá khó... Vả lại xung quanh mảnh vỡ có dấu hiệu hư hại, cho thấy nó đã bị phá hủy từ rất lâu về trước. Linh khí vỡ vụn mà thần lực vẫn có thể bám vào cho tới nay...

"Có vẻ như là đao hoặc kiếm..." Túc Lê cẩn thận nhớ lại các thần binh trong kho binh khí, sàng lọc ra mấy món cấp cao, nhưng đường vân của chúng đều không khớp với cái này: "Hình như không phải..."

Từ lúc Túc Lê yêu cầu lấy mảnh vỡ ra, Phong Yêu bắt đầu cẩn thận quan sát đứa nhỏ. Con non vô cùng nhỏ yếu, y không cảm nhận được bất cứ linh lực nào, cũng không có dấu vết đoạt xác. Nghĩ đến đây, y không dám đoán nữa.

Túc Lê có thể dễ dàng chữa trị cho vết thương của y, vậy muốn hủy linh mạch của y cũng không phải việc khó.

Thời cơ độ kiếp, Phong Yêu rủ mắt... Không phải thứ y có thể tùy tiện khám phá.

"Đây chắc hẳn là kiếm." Túc Lê thu hồi ánh mắt.

Phong Yêu nghi hoặc: "Kiếm? Chủ nhân của kiếm là Phượng Hoàng à?"

Chỉ có thần lực của chủ nhân mới có thể bám vào thân kiếm, theo như Túc Lê nói thì đây là Phượng Hoàng thần lực, vậy chỉ có một khả năng ---

Đây là mảnh vỡ của thanh kiếm Phượng Hoàng thượng cổ để lại.

"..." Túc Lê rất muốn thừa nhận, cậu khá thiện kiếm, nhưng thật sự không nhớ nổi nó là cây kiếm nào.

Hay đúng hơn là cậu hoàn toàn không có ấn tượng mình sở hữu một thanh kiếm như vậy.

Đây thật sự là kiếm của mình ư?

Lần đầu Túc Lê hoài nghi kí ức của bản thân, một thanh kiếm mạnh như vậy, tại sao cậu không có chút ấn tượng nào...

Phong Yêu thấy đứa bé không nói gì, định mở miệng, lại thấy Túc Lê vươn tay chạm vào mảnh vỡ. Y giật mình, lập tức chuẩn bị thuật pháp phòng ngự. Nhưng bàn tay nhỏ chạm vào mảnh vỡ, thần lực hùng mạnh lại không hề bùng nổ, mảnh vỡ như thể biến thành cục sắt ven đường, mất tất cả hào quang.

"Sao lại như vậy?" Phong Yêu không khỏi kinh ngạc.

Túc Lê vận linh lực, nháy mắt kích hoạt linh mạch toàn thân. Từ mảnh vỡ có một sợi dây đỏ kì lạ bò ra, thuận theo ngón tay cậu bò lên cổ tay. Nó rối rắm tạo thành hình, cuối cùng ngưng tụ thành một đồ đằng kì lạ trên cánh tay nhỏ. Con ngươi Túc Lê co rút, một tiếng "rắc" vang lên, mảnh vỡ trong tay Phong Yêu xuất hiện vết nứt, sau đó vỡ tung thành bụi sáng màu đỏ, rồi biến mất trước mắt cả hai.

"Vỡ rồi!?"

Trong đầu nháy mắt hiện lên những hình ảnh phân tán, kiếm khí mỏng manh dần thành hình trong biển ý thức. Nhưng cậu còn chưa kịp quan sát hoa văn trên thân kiếm, kiếm khí mới thành hình đã tan biến, để lại một mảnh vỡ giống hệt mảnh ban nãy trong tay Phong Yêu.

Thân kiếm trói buộc với trung tâm biển ý thức của cậu, kiếm khí mạnh mẽ lan tràn, bá đạo và tùy ý treo trên thần hồn, như thể nó vốn nên ở đó.

"Túc Lê!?" Phong Yêu thấy con non nhắm mắt, mà đồ đằng trên cánh tay đã sắp bò hết nửa cơ thể nhỏ bé, cuối cùng dừng lại ở phần mặt bên trái.

Túc Lê cố gắng khống chế linh lực trong cơ thể, Phượng Hoàng thần lực bị kiếm khí kích thích trở nên rục rịch. Cậu buộc phải đè lại thần lực đang ngóc đầu trong cơ thể, dốc hết sức để rút nó về trong phạm vi thần hồn.

Phong Yêu đang muốn ngăn cho đồ đằng lan tràn, bỗng thấy nó rút đi như thủy triều, làn da của đứa nhỏ lại trắng nõn như ban đầu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Túc Lê chầm chậm mở mắt, mệt lả ngã về phía trước.

Phong Yêu vươn tay đỡ cậu, khàn giọng gọi: "Nhóc ổn không?"

"Không sao." Túc Lê thở ra một hơi mệt mỏi. Linh lực trong cơ thể quá dồi dào, một chiêu vừa rồi của kiếm khí giúp linh mạch nhỏ bé nới rộng ra rất nhiều, giờ cậu vẫn còn cảm thấy âm ỉ đau khắp người. Nhưng linh mạch mở rộng sẽ mang lại rất nhiều lợi ích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!