Edit: Ry
Túc Úc đi học về thì thấy thợ tới nhà mình sửa TV. Cậu nhóc kinh ngạc đứng nhìn người ta sửa, còn chỉ vào TV hỏi: "Sao cái này lại hư được ạ?"
Thợ sửa bảo: "Cháy mạch bên trong. Mấy hôm trước trời mưa, chỗ này có sét đánh, mọi người dùng điện nhớ chú ý an toàn nhé."
Ông chú xách cái thùng dụng cụ đi tới một bên khác, cầm điều khiển từ xa lên thử: "Điều khiển này nhà anh cũng hỏng rồi, mai tôi mang cái mới tới cho."
Túc Úc: "???"
Điều khiển này mới thay tuần trước mà! Do thằng ranh Túc Minh kia đập vỡ cái cũ.
"Làm phiền anh rồi." Ba Túc đưa thợ ra ngoài.
Túc Úc gãi đầu gãi tai, nhìn xuống Túc Minh đang ôm bóng da. Túc Minh ngủ cả buổi chiều, đang rất dồi dào sức lực, thấy Túc Úc nhìn mình thì hồ hởi chạy tới kéo anh trai ra ngoài: "Anh ơi, ra ngoài chơi đi! Chơi bóng!"
"Bóng bánh cái gì?" Túc Úc rất lạnh lùng từ chối em trai, chực đi vào phòng thì bỗng thấy Túc Lê ngồi đằng kia.
Trước mặt bé con là máy tính bảng của ba, đang chiếu phim hoạt hình.
Cái máy tính bảng này không dày lắm, lại có thể nhét vào đủ thứ. Trước đó cha bật phim hoạt hình cho cậu xem, Túc Lê còn thấy mấy hình tròn kì lạ, trong mỗi hình tròn là một khuôn mặt khác nhau.
Một thứ bé nhỏ như vậy mà có thể chứa đựng nhiều như thể, có người có vật, còn thần kì hơn cả túi Càn Khôn có thể lưu trữ mọi thứ.
Đồ vật ở thế giới này thật kì diệu, có con rối có linh lực có trận pháp có linh khí, cũng có đồ của người phàm rất tinh xảo tài tình.
Buổi chiều cậu còn tò mò dùng linh lực thử mấy thứ khác, kết quả cái nào cũng chập điện, cha chỉ có thể mời người tới sửa, nghe nói còn mất tiền. Giờ Túc Lê không dám thử nữa, chỉ dùng tay sờ.
Cảnh Túc Úc nhìn thấy là bé con ngoan ngoãn xem phim hoạt hình, máy tính bảng đặt trên đùi, đôi mắt lúng liếng chuyển động theo hình ảnh trong phim. Bé bé không kêu cũng không nhúc nhích, quá ngoan quá quy củ, hoàn toàn không giống mấy đứa nhỏ tuổi này hay quậy phá. So với thằng oắt Túc Minh đã đập vỡ không biết bao nhiêu cái máy tính bảng thì bé Lê đúng là thiên sứ nhỏ.Trẻ em buổi tối dễ buồn ngủ, Túc Minh còn quấy một hồi mới chịu ngủ. Ba Túc vất vả mãi mới dỗ được con trai, về phòng khách thì thấy Túc Lê vẫn đang xem phim hoạt hình. Cái này vốn là dạng phim hoạt hình vỡ lòng cho trẻ em của Nhân tộc, kể về những thường thức đơn giản trong cuộc sống, không ngờ bé Lê lại thích, ăn tối xong còn xem hẳn mấy tập.
Túc Úc ngồi học bài bên cạnh, chủ yếu là xem vở ghi bạn mình mới mượn được của cái cậu thánh học kia, lúc rảnh còn tiện tay giúp Túc Lê bỏ qua nhạc cuối phim.
Ba Túc rón rén đi tới ngồi xuống cạnh Túc Lê, dịu giọng thương lượng với bé con: "Bé bé, đến giờ ngủ rồi, mai mình lại xem tiếp nhé?"
Túc Lê nghe vậy dời mắt khỏi màn hình, nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng là muộn rồi.
Phim hoạt hình trong máy tính bảng đơn giản và dễ hiểu, cách nói và từ ngữ sử dụng cũng không khó hiểu như là lúc cha nói chuyện, một vài sự vật cậu không hiểu rõ đều được giải thích đơn giản trong đây, phải nói là giúp cậu rất nhiều.
Ba Túc cất máy tính bảng đi, bế Túc Lê lên dỗ ngủ.
Dỗ được một lúc bé bé đã "ngủ", hắn lại rón rén bế con về phòng nhi đồng rồi mới yên tâm làm việc khác.
Túc Lê đợi cha đi được một lúc lâu mới bám vào thành giường nhổm dậy. Cậu ngồi khoanh chân, vận chuyển linh lực trong cơ thể, bắt đầu cẩn thận mở rộng linh mạch. Vận chuyển xong mấy vòng, linh mạch rã rời không chịu nổi, cậu mới nhắm mắt nghỉ ngơi.
Rút lại linh lực đang chảy khắp người, Túc Lê chìm sâu vào trong giấc ngủ. Không hay biết rằng sau khi cậu ngủ, một luồng ánh đỏ yếu ớt sáng lên, chạy từ đầu ngón tay cậu, thuận theo linh mạch. Màu đỏ sẫm như máu dần lan ra, rồi tụ lại thành một con dấu Phượng Hoàng.
Ánh trăng sáng trong chiếu vào qua khung cửa, dấu ấn sáng lên vài giây, thời gian trôi lại dần biến mất khỏi tay Túc Lê, như thể chưa từng xuất hiện.
Túc Úc đọc hết sách thì đã rất muộn, cậu nhóc định đi ngủ thì thấy ba đang ngồi xổm ngoài hiên, mặt mày nghiêm túc kiểm tra trận pháp trên cửa sổ. Nhóc con kinh ngạc đi tới hỏi: "Ba, muộn vậy rồi ba còn loay hoay cái gì thế? Tuổi trung niên thì đừng thức đêm nhiều, thức đêm dễ rụng tóc đấy."
Ba Túc vung tay, "bảo mẫu" rơi xuống trước mặt cả hai. Hắn cau mày bảo: "Buổi chiều lúc ba nói chuyện với Phong Yêu, bé Lê trèo lên kệ TV suýt thì ngã." Trong con rối có cấm chế của hắn, nó sẽ luôn đặt an toàn của lũ trẻ lên hàng đầu. Thường khi những hành vi nguy hiểm như vậy xảy ra, con rối chắc chắn sẽ theo bên cạnh đứa nhỏ. Nhưng chiều này khi Túc Lê trèo lên tủ TV, con rối lại không có phản ứng gì.
"Sau đó ba có kiểm tra, phát hiện cấm chế trong người nó có hư hại."
Túc Úc nghe vậy ngạc nhiên: "Hư hại? Nhưng con rối chỉ ở nhà thôi mà... Không thể nào, cái con yêu quái bắt cóc trẻ em kia lại tới nữa hả?"
"Không biết, nhưng khả năng cao là vậy." Ba Túc tra tìm dấu vết lại không tra được gì, con yêu quái đó hẳn là định thử thăm dò con rối, nhưng gặp phải cấm chế của hắn. Phải công nhận là linh lực của nó cũng mạnh, thế mà phá hủy được trận pháp hắn bày trong cơ thể con rối, nhưng không biết tại sao lại rút về giữa chừng.
"Xem ra để Phong Yêu tới chăm sóc hai đứa nhỏ cũng không phải chuyện xấu." Ba Túc nghiêm mặt: "Mai ba sẽ gọi điện cho cục, phải mau chóng bắt con yêu quái đó lại."Hôm sau tới nhà họ Túc Phong Yêu mới được nghe chuyện này, nhất là khi Túc Thanh Phong đề cập nửa đêm có yêu quái xông vào nhà định bắt cóc con mình, y có cảm giác chột dạ khó tả. Vết thương trên người y vẫn chưa lành, sáng nay tới lại phát hiện trận pháp ở đây được củng cố. Với cường độ trận pháp này, cộng thêm tình trạng cơ thể hiện tại, e là y không thể lén lút chui vào như trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!