Edit: Ry
"Không rảnh, không là không." Túc Úc gác chân lên bàn, ưỡn người ngả ra sau, mệt mỏi xị mặt, nhìn về phía hai cái giường nhi đồng.
"Sao lại không rảnh? Anh ơi cứu một mạng người hơn xây 7 cái tháp, chuyện này thật sự cần anh đó..." Cậu trai trong điện thoại nói hết lời: "Giờ anh bận cái gì hả, rõ ràng sáng nay còn bảo rảnh cơ mà?"
Bé con nằm trong chiếc giường màu trắng xanh trở mình, Túc Úc vứt quyển vở ghi môn Vật Lý cấp II nâng cao đang ôm lên bàn, tay cầm bút vừa nói chuyện điện thoại vừa ngoáy ngoáy vẽ, rất mượt mà khoanh một vòng lớn trên sơ đồ điện áp. Nghe tiếng người bên kia lải nhải, cậu bực bội giải thích: "Ba tao tăng ca, tao phải trông em."
Cậu trai ồ lên: "Sao ba anh phải tăng ca vậy?"
Đúng rồi đấy, tăng ca bất ngờ, tóm cậu từ biển tri thức ra, bắt cậu trông em trai.
Cậu vừa mới dỗ được cái đứa hay quấy kia ngủ, giờ vẫn còn một đứa mở to mắt.
Túc Úc thở dài: "Mày tự cầu nguyện đi."
"Đừng mà anh ơi! Anh rủ lòng từ bi cứu thằng em đi, thua trận này em phải mời thằng chó kia ăn ở căn tin nguyên một tháng đó... Ăn là chuyện nhỏ, mất mặt mới là chuyện lớn..." Nam sinh thấy nói chuyện không ăn thua, bèn hiến kế: "Vở, em mượn vở của thánh học cho anh."
Túc Úc lập tức lên tinh thần: "Thật không? Mày mượn được thật không?"
"Được!" Nam sinh đánh cược: "Em gái ruột của thánh học là bạn học cùng lớp em gái em đó, đường vòng cứu quốc, chắc chắn mượn được!"
Túc Úc nghe vậy có hứng thú, một phát bật dậy, quay sang nhìn giường nhi đồng. Cái đứa thích khóc đã ngủ say, đứa còn lại vẫn mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cậu.
"Cúp đây, lát nữa nói tiếp." Túc Úc nhìn bé con một hồi, sau đó kéo chăn lên, nhét tay bé vào trong chăn, thấy nhóc con nằm ngay ngắn thì mới thò tay khép mắt đứa nhỏ lại.
Khi Túc Lê khôi phục ý thức, cậu chỉ thấy mí mắt ngưa ngứa, không khỏi giơ tay đẩy ra thứ đang đè lên mắt mình. Ánh sáng cam chói lòa đâm vào mắt, cùng với thiếu niên mặc trang phục kì lạ đứng bên cạnh. Đầu cậu đau đớn kịch liệt, cả người như bị tảng đá nặng nề đè xuống, kí ức ngây ngô lập tức ùa tới.
Chỉ trong chớp mắt, cậu đã kết nối được thiếu niên trước mặt với kí ức của mình.
Người này tên là Túc Úc, là anh trai hiện tại của cậu.
Khi đầu thai tới thế giới kì lạ này, cậu chưa thể tỉnh dậy khỏi trạng thái hỗn độn. Tiếng khóc của con non, tiếng nói chuyện của nhân tộc, cách dùng từ kì lạ... Lượng tin tức khổng lồ tràn ngập ý thức vốn non nớt khiến Túc Lê ngơ ngơ ngác ngác sống hai năm, đến giờ mới khôi phục ý thức, hiểu rõ tình trạng của mình hiện tại.
Cậu vốn là con Phượng Hoàng thuần huyết cuối cùng còn sót lại trên thế giới, độ kiếp thất bại nên thần hồn trốn chạy, vọt vào thời không hỗn độn, ngược dòng mà đi. Cũng không biết trôi dạt ở thế gian này bao nhiêu năm mới tới được một thế giới xa lạ, đầu thai thành con trai của nhà này.
Đầu thai thành con trai của một gia đình bình thường, trở thành con non của nhân tộc.
Túc Lê hoàn hồn, đảo mắt nhìn sang người bên cạnh.
"Sao lại không được nhỉ?" Túc Úc khó hiểu. Nhóc em này của cậu cực kì ngoan, trước kia chỉ cần vuốt mắt nhỏ lại là một lúc đã ngoan ngoãn ngủ: "Lần trước ngủ nhanh lắm mà..."
"Túc Úc, thằng ranh này con đang làm gì đấy!?". Ngôn Tình Cổ Đại
Tiếng trách móc vọng vào từ cửa, một người đàn ông trẻ tuổi mặc vét bước tới: "Bảo con trông em, trông kiểu đó hả? Lại còn động chân động tay, nói bao lần là không được vuốt mí mắt em rồi, con có điều khiển được lực tay đâu? Làm em bị thương thì sao hả?"
"Bé Lê mở mắt không chịu ngủ, lần trước nó không ngủ ba mẹ cũng làm thế còn gì?" Túc Úc cầm sách vở Vật Lý bên cạnh: "Con thề với trời là vừa rồi con dùng sức còn ít hơn lúc giở sách."
Ba Túc đặt cặp công văn xuống: "Lại còn nhẹ hơn lúc giở sách? Con giở sách dùng bao nhiêu sức còn không biết à?"
Túc Úc: "..." Không cãi được!
Ba Túc nhìn hai chiếc giường nhi đồng dưới ánh đèn ấm áp, nhẹ chân nhẹ tay tới gần. Bé con nằm trong chiếc giường màu trắng xanh đã ngủ say, thậm chí còn có tiếng khò khò bé xíu, mà bé con nằm trong chiếc giường màu lam nhạt thì lại mở to mắt nhìn hắn, đôi mắt trong suốt phản chiếu hình bóng hắn.
Đang ngủ ngon lành là em trai Túc Minh, còn mở mắt là anh trai Túc Lê.
Hai đứa nhỏ sinh ra vào lúc bình minh, nên một đứa tên là Lê, đứa còn lại là Minh.
Hai anh em sinh đôi nhưng ngoại hình lại rất khác nhau, tình trạng cơ thể cũng không giống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!