Chương 7: (Vô Đề)

Thời Li vẫn chưa hiểu vì sao mình không cần đi nhà trẻ nữa thì dì Lưu đã bưng một bát cháo trứng âm ấm đặt lên chiếc bàn ăn nhỏ gắn liền với ghế của cậu.

Nhìn là biết cháo nấu riêng cho trẻ con: gạo được ninh nhừ tơi, chỉ nêm một chút muối chứ không thêm gia vị nào khác, bên trong còn trộn một ít thịt băm cho dễ ăn.

Bát cháo trông vừa đẹp mắt lại vừa thơm ngon.

Nhóc con với suy nghĩ đơn giản lập tức quẳng chuyện đi học ra sau đầu, hai tay bưng bát cháo lên, lễ phép nói: "Con cảm ơn dì."

Dì Lưu chùi chùi tay vào tạp dề: "Ăn đi con, ăn đi cho nóng."

Ngoài cháo ra, bữa ăn còn có thêm ít rau cải bó xôi luộc. Hướng Hiểu Ảnh gắp vài cọng rau bỏ vào bát của Li Li.

Vì mấy hôm nay Li Li đã biết tự xúc ăn nên cô đặc biệt mua cho con bộ thìa đũa tập ăn dặm.

Trên cán thìa và đũa đều có hai vòng tròn nhỏ để nhóc con xỏ ngón tay vào, giúp cầm nắm chắc chắn hơn.

Li Li xúc từng thìa cháo nhỏ bỏ vào miệng, thi thoảng lại phát ra tiếng "chóp chép" ngon lành vì miệng ngậm chưa chặt. Cậu bé ăn rất ngon miệng cũng chẳng kén chọn gì, rau cải bó xôi cũng được cậu nhai kỹ rồi nuốt chửng.

Trông thật khiến người ta yên lòng.

Mỗi lần nhìn cảnh này, Hướng Hiểu Ảnh

- người trước đây luôn phải vất vả đút từng thìa cho con

- lại không khỏi ngẩn ngơ.

Mười giờ sáng.

Tại công viên ngoài trời ở trung tâm thành phố, một người phụ nữ trung niên đang đi đi lại lại trước đài phun nước, chốc chốc lại nhìn ngó ra các lối đi nhỏ trong công viên.

Đường Danh lại cúi xuống xem giờ.

Hướng Hiểu Ảnh, người năm xưa chỉ nhờ một bộ phim đã nổi đình nổi đám khắp cả nước, ẵm trọn giải Ảnh hậu Kim Kê, quả thực là "người như tên gọi", người trong giới ai cũng phải kính nể gọi một tiếng "chị Ảnh".

Suốt hơn mười năm sau đó, sức hút của cô chưa bao giờ giảm nhiệt, thực sự trở thành cái tên bảo chứng cho cả lưu lượng và chất lượng, nổi tiếng cả trong và ngoài nước.

Gần đây nghe tin Hướng Hiểu Ảnh định đóng thêm vài bộ phim để đời rồi giải nghệ, Đường Danh còn đang tiếc nuối nghĩ rằng chị Ảnh bận rộn như thế, e là chẳng có thời gian tham gia show giải trí đâu.

Ấy vậy mà sáng nay vừa mở mắt ra đã nhận được tin nhắn từ chị Phương. Nếu show thực tế mẹ con của cô mời được Hướng Hiểu Ảnh tham gia thì đúng là nằm mơ Đường Danh cũng cười tỉnh.

Biết tin hôm nay sẽ được gặp cậu con trai út của Hướng Hiểu Ảnh, cô lập tức đồng ý ngay.

Đường Danh là người rất yêu trẻ con, nếu không cô đã chẳng chọn làm đạo diễn cho chương trình này. Tuy nhiên, tình yêu đó dĩ nhiên không bao gồm mấy đứa trẻ hư.

Sau khi gặp con trai nhà họ Cố hai hôm trước, cô đã muốn nổ tung đầu óc rồi. Hôm nay chị Phương lại đặc biệt dặn dò rằng con trai chị Ảnh cần phải dỗ dành, chiều chuộng một chút.

Nói năng phải nhẹ nhàng, giọng điệu phải dịu dàng hết mức có thể.

Nghe đến đây, trong đầu Đường Danh lập tức vẽ ra hình ảnh một tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé, không chịu nổi chút phật ý nào. Cô liền vạch sẵn trong đầu vài phương án biên tập để bàn bạc với chị Phương.

Đang mải suy nghĩ, cô thấy từ xa một người phụ nữ dáng người cao ráo, đeo kính râm to bản và khẩu trang kín mít đang dắt tay một đứa trẻ đi tới.

Đứa bé trông chỉ cao tầm ba cái đầu chồng lên nhau, chừng ba tuổi, đang cúi đầu chăm chú nhìn đường, tay còn cầm một chiếc ô che nắng nhỏ xíu che khuất cả khuôn mặt.

Ấn tượng đầu tiên của Đường Danh là: Ba tuổi ư? Có phải bé quá không? Tầm tuổi này thì quậy phá được đến mức nào chứ.

Nhưng rồi cô lại nghĩ, không đúng, thằng bé nhà họ Cố kia quậy như giặc ấy chứ.

Đường Danh bước tới chào: "Chị Ảnh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!