Chương 6: (Vô Đề)

Chẳng mấy chốc, bé Thời Li đã tu cạn sạch bình sữa.

Cùng lúc đó, Thời Trình sau khi nốc cạn hai cốc sữa to thì phải uống thêm một cốc nước lọc nữa để tráng miệng.

Thế nên khi dì Lưu gọi ra ăn cơm, cả hai anh em

- một lớn một nhỏ

- đều no căng bụng, nhìn đĩa sườn hấp trên bàn mà lực bất tòng tâm.

Li Li chỉ ăn cố được hai miếng sườn, cái bụng nhỏ đã căng tròn. Thời Trình cũng chẳng ăn được bao nhiêu, kết quả là Hướng Hiểu Ảnh phải giải quyết hết chỗ sườn còn lại.

Lúc dì Lưu dọn bát đũa, Thời Trình buột miệng nói: "Mẹ này, hai hôm nữa con được nghỉ sẽ về nhà ở, mẹ đừng có vứt đống đồ ăn vặt con mang về nữa đấy nhé."

Hướng Hiểu Ảnh buột miệng hỏi lại: "Sao lại được nghỉ nữa rồi?"

Thời Trình liếc nhìn Li Li đang ngoan ngoãn cầm khăn giấy lau miệng, nhắc nhở: "Chưa sạch kìa."

Rồi cậu quay sang mẹ nói tiếp: "Con thi cuối kỳ xong là được nghỉ hè rồi mà."

Hướng Hiểu Ảnh ngạc nhiên: "Nhanh thế cơ à?"

Thời Trình cạn lời: "... Mẹ à, tuần trước con đã nói với mẹ một lần rồi mà."

Tuần vừa rồi Hướng Hiểu Ảnh bận tối mắt tối mũi với việc quay phim lại còn lo lắng chuyện Li Li ở nhà trẻ. Chuyện của Thời Trình cô nghe xong lại quên béng mất, đang định lên tiếng giải thích. Thì bị Thời Trình ngắt lời:

"Thôi bỏ đi, lần nào cũng thế."

Li Li ngồi kẹp giữa hai người trên ghế ăn trẻ em, nãy giờ cậu ăn rất chậm rãi, cái yếm ăn quàng trên cổ vẫn sạch tinh tươm, chẳng vương chút cơm hay canh nào.

Nghe Thời Trình nói vậy, cậu ngẩn người ra, không biết có phải anh đang nói mình không.

Thấy anh hai và mẹ có vẻ sắp cãi nhau, Li Li vội vàng giơ bàn tay nhỏ cầm khăn giấy lên vẫy vẫy:

"Anh hai lau miệng cho Li Li với."

Thời Trình đang bực bội lập tức im bặt, cau mày nhìn Li Li đang ngồi trên ghế ăn sau đó cầm khăn giấy giúp cậu em trai đang vùi mặt vào bát lau vết canh dính bên mép.

Thiếu niên lầm bầm một câu "Bẩn chết đi được" nhưng khi chạm phải ánh mắt đen láy tròn xoe của Li Li, động tác tay cậu lại nhẹ nhàng đi rất nhiều.

Giọng nhóc con ngọt xớt: "Cảm ơn anh hai."

Thời Trình nhướng mày, ném tờ khăn giấy đi.

Hướng Hiểu Ảnh thu hết cảnh tượng này vào mắt, vẻ mặt đầy suy tư. Trước đây mỗi khi nhà trẻ nghỉ, cô thường thuê bảo mẫu chăm sóc Li Li. Dù vậy, cô vẫn thường xuyên phải tranh thủ chạy từ phim trường về nhà xem con thế nào.

Không yên tâm giao con cho người ngoài là một chuyện, bệnh tình của Li Li lại là một chuyện khác.

Nhưng bác sĩ Trần bảo tình trạng của Li Li đang dần tốt lên. Nếu kỳ nghỉ này Thời Trình có thể giúp chăm sóc em trai thì quan hệ giữa hai đứa nhỏ chắc sẽ bớt xa lạ hơn.

Lại còn chuyện Li Li đi nhà trẻ nữa.

Hướng Hiểu Ảnh hiếm khi cảm thấy đau đầu nhức óc như thế này.

Ăn tối xong, Li Li được đưa đi tắm rửa thơm tho. Trong tủ quần áo Hướng Hiểu Ảnh chuẩn bị cho con có rất nhiều bộ pijama hình thú.

Hôm nay bé Thời Li được hóa trang thành một chú gấu nhỏ màu nâu, sau mông còn gắn một cục bông tròn vo ngắn ngủn, lúc đi cứ lúc lắc trông rất buồn cười.

Bé Thời Li được mẹ dắt tay về phòng ngủ của mình. Vừa được bế lên chiếc giường nhỏ, cậu đã sững sờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!