Trong ấn tượng của Thời Li, anh hai luôn là người xa cách với cậu, vậy mà bây giờ lại đang ngồi xổm trước mặt, hết nắn rồi lại nhéo má cậu.
Cục bột nhỏ bị nhào nặn đến mức cả người lắc lư theo.
Thời Trình nhếch môi hài lòng: "Cũng còn chút lương tâm đấy." Không uổng công cả tuần không gặp mà không quên mặt anh.
Bé Thời Li giơ tay lên định gạt tay Thời Trình ra: "Anh hai đừng nhéo em nữa, đau."
Lúc này Thời Trình mới chịu buông tha nhưng vẫn ngứa tay xoa rối bù mái tóc đen mềm mại của em trai, lén lút liếc nhìn vết đỏ trên má thằng bé do mình nhéo, khẽ ho một tiếng chột dạ rồi đứng dậy nhìn ra ngoài cửa.
Vẫn chỉ có hai anh em.
Cục bột nhỏ sau lưng anh ngước nhìn bàn bếp cao chót vót. Cho dù cậu có bê ghế đẩu ra, đứng lên đó nhảy tưng tưng thì chắc cũng chẳng với tới hộp sữa bột và bình sữa trong tủ bếp.
Giờ lại chưa tới giờ dì giúp việc nấu cơm, trong bếp trống trơn chẳng có gì ăn cả.
Xem ra chỉ còn cách nhờ người lớn giúp thôi.
Thời Li đang băn khoăn không biết nên đi tìm mẹ hay tìm dì giúp việc thì má lại bị nhéo thêm cái nữa.
Thời Trình hỏi: "Ngẩn người ra đó làm gì thế?"
Thời Li ngước đầu nhìn anh trai, có chút do dự, không biết anh có chịu giúp mình không.
Thời Trình cầm lon coca ngửa cổ uống một ngụm, bỗng cảm thấy vạt áo bị ai đó kéo nhẹ. Cúi xuống nhìn, thấy Li Li còn chưa cao đến đùi mình đang cố gắng ngước đầu lên nhìn anh, giọng non nớt mềm mại: "Li Li đói."
Sợ Thời Trình không đồng ý, Thời Li còn cúi đầu chỉ vào cái bụng nhỏ của mình: "Ùng ục ùng ục..."
Thấy Thời Trình đứng im không phản ứng, bàn tay nhỏ lại giật giật vạt áo anh thêm cái nữa: "Anh hai? Em đói rồi."
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Thời Li bỗng thấy mình bị nhấc bổng lên không trung.
Thời Trình giơ cao cậu lên, hai chân ngắn của cậu đạp loạn xạ trong không khí, chưa kịp định thần đã bị anh trai hôn "chụt" một cái rõ kêu vào má.
Thời Li đờ người ra, chớp chớp đôi mắt tròn xoe ngơ ngác.
Thời Trình lẩm bẩm: "Đáng yêu chết đi được." Rồi hào phóng tuyên bố:
"Muốn ăn gì, anh lấy cho, trong nhà không có thì anh dẫn ra ngoài mua ngay bây giờ."
Lời còn chưa dứt, bên ngoài bỗng vang lên giọng nói đầy giận dữ: "Thời Trình!"
Bé Thời Li quay đầu lại, ngoan ngoãn gọi: "Mẹ."
Hướng Hiểu Ảnh cau mày, nhìn thấy Li Li bị Thời Trình giơ lên cao tít, vừa sốt ruột vừa tức giận: "Con mau bỏ Li Li xuống ngay."
Quá nguy hiểm, độ cao này cô nhìn thôi đã thấy thót tim. Nếu lỡ tay làm rơi xuống thì đối với Li Li nhỏ bé như vậy, chấn thương sẽ là chí mạng.
Thời Trình tặc lưỡi một tiếng, đặt bé Thời Li xuống đất.
Hướng Hiểu Ảnh nhìn thấy vết đỏ trên má con lại mắng: "Con lại làm gì Li Li rồi? Mẹ đã bảo con rồi, Li Li nó..."
Thời Trình dằn mạnh lon coca xuống bàn bếp, phát ra tiếng động lớn:
"Được rồi được rồi từ giờ con không đụng vào nó nữa được chưa? Cứ như búp bê sứ ấy, chỗ này không được sờ chỗ kia không được chạm."
Cậu bực bội nói:
"Con tránh xa nó bao xa thì tránh, được chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!