Chương 47: (Vô Đề)

Li Li chậm rãi lặp lại lời bố: "Lạc... Lạc?"

Chú Bichon như biết đó là tên mình, vẫy đuôi tít mù: "gâu" một tiếng rồi dụi đầu vào lòng cậu chủ nhỏ.

Li Li luống cuống ôm lấy cục bông mềm mại vào lòng.

Rõ ràng là Thời Phục Xuyên đã nghĩ ra cái tên này từ lâu rồi, ngay cả khi chú cún chưa về nhà, nó đã được đặt tên là "Lạc Lạc".

Chữ "Lạc" trong vui vẻ, hạnh phúc.

Li Li xoa đầu, nhéo tai chú cún: "Bố ơi nhưng em cún không biết làm gì cả cũng không sao ạ?"

Thời Phục Xuyên đáp: "Sao lại thế? Lạc Lạc rất ngoan, rất đáng yêu mà."

Chú cún "ư ử" một tiếng, nằm bẹp xuống người Li Li, cuộn tròn lười biếng.

Cuộn lại trông nó nhỏ xíu, mềm mại và ấm áp, dựa dẫm vào người Li Li, bộ lông mềm mượt cọ vào lòng bàn tay cậu.

Cảm giác thật ấm áp.

Li Li v**t v* cái đuôi nhỏ, gật đầu: "Vâng ạ! Lạc Lạc ngoan lắm, đáng yêu lắm ạ."

Thời Phục Xuyên đeo kính lên, nhìn qua cửa sổ xe hé mở, quan sát đoàn làm phim tất bật bên ngoài.

Hôm nay quay ngoại cảnh, trời nắng chang chang, càng về trưa càng nóng bức.

Đến trưa, không biết từ đâu xuất hiện một chiếc xe giao hàng mang trà sữa đá đến cho cả đoàn phim.

Hướng Hiểu Ảnh mồ hôi nhễ nhại bước lên xe bảo mẫu, vừa ngồi xuống thì Li Li đã nhảy xuống ghế, rút khăn giấy mẹ để trong ba lô: "Mẹ lau mồ hôi cho thơm ạ."

Lớp trang điểm trên mặt khiến Hướng Hiểu Ảnh trông sắc sảo hơn thường ngày, cô nhắm mắt để mặc con trai kiễng chân lau mồ hôi trên mặt mình.

Chưa kịp mở mắt thì chị Phương đã mở cửa xe, mang vào hai cốc trà sữa đá, hỏi: "Sếp Thời, anh vẫn không uống đúng không?"

Thời Phục Xuyên ừ một tiếng.

Chị Phương lắc lắc cốc trà sữa đầy đá, hơi nước đọng bên ngoài mát lạnh: "Li Li uống không con?"

Mắt Li Li sáng lên rồi lại vụt tắt, lắc đầu: "Mẹ bảo uống lạnh sẽ đau bụng ạ."

Chị Phương cười, đặt cốc trà sữa vào tay nhóc con: "Thế Li Li uống một tẹo thôi còn lại cho mẹ nhé? Thế nhé, dì đi làm việc đây."

Chị Phương cầm cốc trà sữa của mình đi được vài bước lại quay lại: "À, em vừa bảo nhân viên rồi, lát nữa họ mang cơm trưa đến tận nơi cho mọi người nhé."

Cửa xe đóng lại.

Hướng Hiểu Ảnh bất lực: "Sao lúc nào anh cũng thế?"

Thời Phục Xuyên cắm ống hút cho Li Li, thản nhiên đáp: "Anh thấy bọn trẻ bây giờ thích uống mấy thứ này."

Ý Hướng Hiểu Ảnh không phải chuyện trà sữa mà là mỗi lần Thời Phục Xuyên đến thăm đều làm rùm beng lên như thể không chịu được cảnh cô vất vả mà lại không ngăn cản được, đành phải bù đắp bằng những việc khác.

Giúp cô đỡ mệt được chút nào hay chút nấy.

Chẳng bao lâu sau, trợ lý của Thời Thịnh xách hộp cơm đến, đặt lên bàn gấp trong xe.

Li Li đang ôm cốc trà sữa đá, hút từng ngụm nhỏ xíu, má phồng lên đáng yêu.

Chú cún Lạc Lạc thè lưỡi l**m những giọt nước đọng trên thành cốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!