Chương 44: (Vô Đề)

Thời Li vẫn chưa kịp phản ứng.

Cậu ngẩn ngơ nhìn người đang bế mình.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Hành động của chú cún, dòng chữ trên ba lô, cuộc điện thoại vừa gọi đã tắt.

Và sự xuất hiện của bố cũng đột ngột như từ trên trời rơi xuống, mang theo cảm giác không chân thực.

Nhưng cái ôm này lại chân thực đến lạ thường.

Tự nhiên và thành thục hơn vòng tay vụng về của anh cả, mang lại cảm giác quen thuộc khó quên từ ký ức mơ hồ xa xưa.

Vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Đã bao lâu rồi cậu không được bố bế như thế này? Ngồi trên cánh tay bố, tầm nhìn bỗng chốc được nâng cao, chẳng cần phải lo lắng điều gì.

Cậu không nhớ nữa.

"Sao thế? Không nhận ra bố à?"

Thời Phục Xuyên đi công tác hơn nửa tháng, trước khi đi đã chào tạm biệt con trai đàng hoàng. Nghe vợ kể lại là thằng bé khóc lóc ghê lắm nhưng qua một đêm là quên sạch.

Thời Phục Xuyên nghĩ vậy cũng chẳng lạ, ông luôn bao dung với đứa con trai út thiệt thòi từ lúc mới sinh này. Giọng ông trầm ấm, mang dấu ấn của thời gian: "Không sao, lần này bố ở nhà lâu hơn, anh cả con giỏi lắm."

Ông cũng được thảnh thơi đôi chút.

Thời Phục Xuyên đã 46 tuổi, ở độ tuổi trung niên nhưng nhờ chăm chỉ tập gym như ông bạn hàng xóm Cố tổng nên vẫn rất phong độ. Cánh tay rắn chắc bế gọn Li Li, khuỷu tay vắt chiếc áo vest vừa cởi ra.

Gương mặt ông thoáng nét mệt mỏi của người vừa trải qua chuyến đi dài, về đến nhà chưa kịp nghỉ ngơi đã nhận được điện thoại của vợ lại vội vàng chạy ra ngoài.

Và giờ ông đang đứng trước mặt Li Li.

Trong ký ức của Li Li, bố lúc nào cũng bận rộn, điều hành một tập đoàn lớn nên cứ đi công tác biền biệt.

Bố thân thiết với anh cả và chị cả hơn vì ông đã một tay nuôi nấng hai người con lớn thiếu vắng tình mẹ từ nhỏ.

Lớn lên, trong những buổi tụ họp gia đình hiếm hoi, anh hai tính tình hoạt bát thỉnh thoảng còn đùa giỡn với bố vài câu.

"Sao con không nói gì?" Thời Phục Xuyên hỏi lại.

Nhóc con lúc này mới hoàn hồn, chớp chớp đôi mắt đen láy, rụt rè gọi: "Bố?" Rồi hỏi tiếp: "Bố làm xong việc về rồi ạ?"

Li Li buột miệng hỏi câu hỏi quen thuộc của kiếp trước.

Thời Phục Xuyên ừ một tiếng.

Nhóc con đung đưa chân, căng thẳng nói: "Li Li tự xuống đi bộ được ạ."

Thời Phục Xuyên hơi ngạc nhiên, nhìn con trai một lúc rồi mới thả cậu xuống.

Xem ra lời vợ nói Li Li đã đỡ hơn nhiều là thật.

Li Li rõ ràng là đang căng thẳng, nhìn quanh quất tìm kiếm sau đó như tìm được chỗ dựa tinh thần, cậu nắm chặt dây dắt chú cún.

Chú cún đi sát chân cậu chủ, bốn chân ngắn "lạch bạch" bước đi.

Li Li cũng lon ton đi theo bố, tay nắm chặt vạt áo sơ mi của ông, bước chân cũng "lạch bạch", cố gắng tìm chuyện để nói: "Bố xem này, đây là chó con mới của nhà mình đấy ạ nhưng mẹ không nói là ai mang về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!