Chương 42: (Vô Đề)

"Chị Ảnh? Không ngờ lại gặp chị ở đây thật."

"À ừ, hôm nay em đưa Tiểu Trạch ra ngoài chơi, định đi leo núi ở ngoại ô. Nhớ mang máng chị và Li Li ở khu này nên ghé qua xem có gặp may không, ai ngờ gặp thật."

Hướng Hiểu Ảnh cười: "Dạo này sáng nào Li Li cũng ra đây nên cũng không hẳn là may mắn đâu."

Cố phu nhân nhìn quanh: "Dắt chó đi dạo à?"

Hướng Hiểu Ảnh gật đầu.

Cố phu nhân tâm trạng vui vẻ: "Bố Tiểu Trạch đang đợi trên xe, tưởng hai mẹ con đi tí là về, giờ chắc phải đợi thêm lúc nữa rồi."

Bà mỉm cười nhìn hai đứa trẻ bên đài phun nước.

Đứa bé hơn dắt theo chú chó trắng xù lông, ngồi xổm xuống đất như cây nấm nhỏ, chú cún cũng ngoan ngoãn ngồi xuống theo, hai chân trước khép nép.

Đứa lớn hơn cũng ngồi xổm xuống, tay cầm mẩu bánh mì.

Ba cây nấm nhỏ mọc san sát nhau, cùng chăm chú nhìn chú bồ câu đang mổ những vụn bánh mì dưới đất.

"Anh ơi, nó ăn thật kìa." Li Li bó gối ngồi xổm, quan sát chăm chú rồi reo lên đầy ngạc nhiên.

"Em muốn cho ăn không?" Cố Tiểu Trạch xé một mẩu bánh mì không vị nhét vào tay em trai.

Li Li nhận lấy: "Cảm ơn anh ạ." Cậu xé một mẩu nhỏ, chưa kịp ném thì chú Bichon bên cạnh bỗng vẫy đuôi rối rít, nhảy cẫng lên.

Nó chạy vòng quanh bàn tay nhỏ xíu đang cầm bánh mì của Li Li, ngửa cổ chờ đợi.

Loáng thoáng nghe thấy tiếng "hộc hộc" thèm thuồng của chú cún.

Li Li do dự: "Em muốn ăn hả?"

Cậu không biết chó có ăn được bánh mì không.

Lần đầu nuôi chó, Li Li đâu biết giống Bichon này ham ăn nhất trần đời, thấy chủ cầm cái gì là mắt sáng rực, vẫy đuôi xin ăn ngay.

Chú cún cứ quấn lấy chân Li Li không chịu thôi.

Li Li đành xé một mẩu bánh mì bé tẹo, chìa tay ra nhắc nhở: "Chỉ được ăn một chút xíu thôi nhé."

Vừa thấy tay chủ nhân chìa ra, chú cún đã lao tới l**m sạch mẩu bánh mì, lưỡi còn l**m qua đầu ngón tay Li Li.

Cảm giác ấm áp và ươn ướt.

Đôi mắt đen láy của Li Li cong lên vui vẻ.

Cố Tiểu Trạch bỗng lên tiếng: "Con này ở đâu ra thế?" Cậu lầm bầm: "Bánh mì của anh là để cho bồ câu ăn mà."

Li Li ngẩn người: "Thế Li Li không lấy bánh mì của anh cho cún ăn nữa ạ, xin lỗi anh."

"Không phải." Cố Tiểu Trạch luống cuống: "I didn't mean it." (Anh không có ý đó).

Vì hạn chế về cơ thể và trí nhớ chưa hồi phục hoàn toàn, Li Li chỉ hiểu được những từ tiếng Anh đơn giản, câu phức tạp thế này cậu nghe không thủng.

Cậu đoán già đoán non một lúc rồi chớp mắt hỏi lại: "Anh ơi?"

Cố Tiểu Trạch cứng họng, không biết giải thích thế nào, bực bội nói: "Đừng có xin lỗi anh."

Li Li thắc mắc: "Nhưng mà cô giáo dạy làm sai phải xin lỗi mới là bé ngoan ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!