Nhà họ Thời lần đầu nuôi chó, kiến thức về tập tính của loài chó chỉ có dì Lưu và Hướng Hiểu Ảnh là biết chút đỉnh.
Li Li thì khỏi nói, kiếp trước cậu rất ít tiếp xúc với động vật, giờ cũng chẳng được dùng đồ điện tử nên càng mù tịt.
Những chuyện như dắt chó đi dạo mỗi ngày để nó xả bớt năng lượng, cậu hoàn toàn không hay biết.
Lần đầu chơi ném đĩa với chú Bichon, Li Li tò mò lắm. Cậu rụt rè giơ bàn tay nhỏ xíu lên, ném chiếc đĩa bay ra xa.
Sức trẻ con có hạn, đĩa bay bay chẳng được bao xa.
Chú cún lè lưỡi, lông bay phần phật, chạy lon ton đến chỗ đĩa bay rồi ngậm về, đặt dưới chân Li Li đầy ân cần.
Nó đứng bằng hai chân sau, hai chân trước cào cào: "ư ử" dụi đầu vào chân cậu chủ nhỏ.
Li Li có vẻ thích trò này, cậu cúi đầu bảo cún con: "Li Li xuống đây, em tránh ra một chút nhé?"
Cún con nghe không hiểu: "gâu" một tiếng.
Li Li đành làm động tác xua tay.
Chú cún dường như hiểu ý, vẫy đuôi lùi lại.
Li Li xoay người trượt khỏi sô pha, ngồi bệt xuống đất, nhặt đĩa bay lên ném thật mạnh.
Nhưng sức cậu yếu quá, đĩa bay lại là loại cho người lớn, ném hết sức bình sinh cũng chỉ bay được một đoạn ngắn.
Rất nhanh, chú cún lại ngậm đĩa bay về.
Lần thứ ba, lần thứ tư...
Sau mười mấy lần ném, tay Li Li đã mỏi nhừ. Thấy chú cún trắng vẫy đuôi chạy về, cậu khó xử hỏi: "Em vẫn muốn chơi à?"
Cún con xoay một vòng đầy năng lượng.
Li Li đấm đấm tay: "Thế em đợi Li Li một lát."
Nghỉ vài phút, cả hai lại tiếp tục chơi.
Thời Thịnh vừa xem xong một bản báo cáo, ngẩng lên thấy phòng khách náo nhiệt lạ thường. Anh lẳng lặng quan sát một lúc rồi lấy điện thoại chụp một tấm, gửi cho người đứng đầu danh bạ.
Bên kia trả lời ngay: [Đến rồi à?]
Thời Thịnh: [Vâng.]
[Lẽ ra thư ký sắp xếp để nó đến sau bố cơ, không ngờ làm giấy tờ lâu quá, lỡ dở cả chuyện hợp đồng.]
[À, chuyện công ty con xử lý thế nào rồi?]
[Nếu quen việc rồi thì đợi bố về, con chuyển sang trụ sở chính ở Bắc Kinh làm nhé.]
[Sau này gia đình trông cậy cả vào con đấy, phải biết chăm sóc các em.]
Thời Thịnh trả lời: [Con biết rồi, bố.]
[Bao giờ bố về?]
[Mới bắt đầu đàm phán hợp đồng với nhà đầu tư thôi, chắc phải một hai ngày nữa.]
Thời Thịnh nhắn lại một chữ [Vâng], không hề thắc mắc chuyện bố mình đi công tác cả tháng trời giờ mới bắt đầu đàm phán hợp đồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!