Chương 40: (Vô Đề)

Chú cún trắng muốt đứng trên chăn của Li Li trông sạch sẽ tinh tươm, lông xù bông mềm mại, có vẻ vừa được spa về.

Nó chui hẳn ra khỏi chăn, bốn chân ngắn cũn cỡn chạy vòng quanh vui vẻ, lông lá rung rinh theo từng nhịp bước.

Rồi nó đứng im.

Dù vẻ mặt hớn hở như muốn lao vào lòng người ta đến nơi nhưng nó vẫn ngoan ngoãn đứng yên như đang chờ lệnh của chủ nhân.

Chú Bichon nghiêng đầu nhìn cậu chủ nhỏ đang đứng ngây ra ở cửa, rụt rè bước một chân lên trước, khẽ "gâu" một tiếng nhỏ xíu.

Li Li nín thở.

Chú cún lại bước thêm một chân nữa sau đó bất ngờ nhảy phắt xuống đất.

Li Li giật mình lùi lại, va vào chân Hướng Hiểu Ảnh vừa đi tới sau đó ôm chặt lấy chân mẹ.

Nhích, nhích dần ra sau.

Nhóc con trốn sau chân người lớn, thò cái đầu nhỏ ra quan sát, đôi mắt đen láy vừa tò mò vừa sợ sệt.

Li Li bối rối: "Mẹ ơi là chó con ạ?"

Hướng Hiểu Ảnh nhìn con trai và chú cún đang thăm dò nhau, buồn cười gật đầu: "Đúng rồi là chó con đấy."

Li Li hỏi rõ hơn: "Mẹ ơi, sao trong phòng Li Li lại có chó con ạ?"

Ý cậu là tại sao tự dưng nhà mình lại nuôi chó.

Hướng Hiểu Ảnh: "Đúng rồi là một chú Bichon rất đáng yêu đấy."

Li Li càng khó hiểu hơn.

Kiếp trước nhà cậu đâu có nuôi thú cưng, chó mèo gì cũng không, suốt mười mấy năm cậu lớn lên chưa từng có thêm thành viên bốn chân nào cả.

Sao giờ tự nhiên trong phòng cậu lại xuất hiện một chú cún con thế này?

Hướng Hiểu Ảnh dắt con trai ra, hỏi: "Chẳng phải Li Li từng bảo chó mèo con đều đáng yêu, Li Li thích lắm sao?" Cô không giải thích nhiều mà hỏi ngược lại: "Giờ Li Li không thích chó con nữa à?"

"Thế mẹ trả lại nhé? Đổi một con mèo con khác?"

Li Li mở to mắt, lắc đầu nguầy nguậy: "Không được đâu mẹ ơi. Đã đón em ấy về rồi mà trả lại thì em ấy buồn lắm ạ."

Dù là chó con không hiểu chuyện nhưng bị bỏ rơi cũng biết buồn chứ.

Hướng Hiểu Ảnh giả vờ ngạc nhiên: "Vậy à. Thế Li Li thích hay không thích nào?"

Li Li ngập ngừng: "Li Li chưa biết ạ nhưng mẹ đừng trả em ấy đi nhé?"

Thấy mẹ gật đầu, Li Li mới thở phào.

Tuy chú Bichon này rất đáng yêu nhưng đây mới là lần đầu tiên họ gặp nhau mà.

Hướng Hiểu Ảnh hỏi tiếp: "Thế Li Li có muốn sờ thử em ấy không?"

Li Li do dự nhìn bàn tay nhỏ xíu của mình: "Li Li sờ được không ạ?"

Chú cún này đứng lên cũng chẳng thấp hơn Li Li là bao nhưng so với người lớn thì vẫn bé tí teo.

Bé đến mức cảm giác như sờ mạnh cái là hỏng mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!