Thời Thịnh một tay bế Li Li, tay kia chặn cánh cửa đang khép lại. Thời Trình hộc tốc chạy tới, chống tay lên cửa thở hổn hển gọi "Anh cả" sau đó vươn tay định nhéo má phúng phính của em trai.
Thời Thịnh nghiêng người né tránh, tay Thời Trình trượt qua mặt Li Li trong gang tấc. Cậu ngỡ ngàng: "Anh cả?"
Thời Thịnh lạnh lùng: "Đi rửa tay."
Và Li Li, đứa em trai vốn xa cách với anh cả trong ký ức của Thời Trình, nay lại đứng cùng chiến tuyến với Thời Thịnh, nghiêm túc bổ sung: "Tay anh hai bẩn lắm ạ."
Thời Trình tặc lưỡi, lầm bầm "phiền phức", bước vào nhà, ném ba lô lên sô pha như ném bóng rổ rồi hét vọng vào bếp: "Dì Lưu ơi! Cho con bát cơm nữa nhé!"
Rồi cậu chui tọt vào nhà vệ sinh tầng 1 rửa tay.
Hướng Hiểu Ảnh trong bếp tưởng mình nghe nhầm: "Dì Lưu, tôi nghe như tiếng thằng Tiểu Trình ấy nhỉ?"
Dì Lưu ngơ ngác: "Hình như đúng là Tiểu Trình đấy cô."
Hướng Hiểu Ảnh tức điên:
"Thằng nhóc này lại trốn học!"
Cô lao ra khỏi bếp, thấy Thời Thịnh
- người chưa từng bế em bao giờ
- đang bế Li Li bằng cả hai tay. Thời Trình vừa rửa tay xong, tay còn ướt nhẹp đã lao vào ôm mặt em trai vò lấy vò để.
Li Li bị vò đến méo cả mặt, dính đầy nước nhưng đôi mắt đen láy lại sáng lấp lánh vui vẻ, giọng nói bị bóp méo: "Anh hai, ướt mặt em rồi."
Thời Trình nhướng mày: "Sao? Còn chê anh mày à?"
Thời Thịnh đứng bên cạnh nghe vậy, vẻ mặt hiện rõ sự đồng tình: Đúng là đáng chê thật.
Nhưng vì hòa khí anh em, anh chọn cách im lặng, tay vẫn ôm chặt em trai.
Cơn giận trong lòng Hướng Hiểu Ảnh bỗng chốc tan biến. Cô đứng ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng này, nhớ lại căn nhà trống trải hai tuần trước sau đó quyết định đưa Li Li đi quay show một tuần trước.
Cô muốn nói gì đó nhưng cảm xúc lẫn lộn khiến cô không thốt nên lời, đành im lặng.
Thời Trình đứng đối diện bếp, ngước lên thấy mẹ liền hỏi ngay: "Mẹ, show của em bao giờ chiếu thế? Con hỏi mãi mẹ chả nói, cứ úp úp mở mở."
Hướng Hiểu Ảnh giả vờ giận: "Cứ thế chạy về à? Không phải học à?"
Thời Trình đau đầu, kiếm cớ: "Mẹ, có mỗi tiết tự học tối thôi mà, bài tập con làm xong hết rồi."
Hướng Hiểu Ảnh: "Số điện thoại giáo viên con là bao nhiêu? Gửi qua đây."
Li Li cũng cảm nhận được không khí căng thẳng, im thin thít quan sát mẹ và anh hai.
Thời Trình nhìn sang Thời Thịnh cầu cứu.
-
- Truyện được chuyển ngữ bởi Page Chị Ba Mê Truyện ---
Thời Thịnh ho khan: "Anh cũng thấy trốn học là không đúng, gửi đi."
Thời Trình ỉu xìu lấy điện thoại gửi số cho mẹ.
Rất nhanh, Hướng Hiểu Ảnh gọi điện thoại, áp máy lên tai, giọng nhẹ nhàng: "Alo? Chào thầy, tôi là phụ huynh em Thời Trình, mẹ cháu đây ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!