Chương 36: (Vô Đề)

Li Li đứng ngẩn người cạnh giường, không kìm được quay đầu nhìn vào phòng tắm, nơi anh cả dường như đang điều chỉnh nhiệt độ nước.

Đọc trộm tin nhắn của người khác là hành động rất bất lịch sự nhưng Li Li rũ mắt, nhìn đoạn tin nhắn dài ngoằng anh trợ lý gửi cho anh cả, vẫn không kìm được tò mò đọc hết.

Trợ lý chu đáo tóm tắt nội dung chính của bài viết cho sếp mình:

[Bé 2-3 tuổi có thể tắm bằng vòi hoa sen hoặc bồn tắm nhưng thường thì các bé sợ nước vào mắt nên tốt nhất là cho bé ngồi trong chậu tắm trẻ em. Tất nhiên phải có người lớn giám sát, nhiệt độ nước vừa phải là được ạ.]

[Sữa tắm thì nên dùng loại chuyên dụng cho trẻ em để không hại da bé. Hy vọng giúp được anh ạ~]

Mấy dòng chữ ngắn ngủi, Li Li đọc đi đọc lại mấy lần. Có vài chữ khó, đầu óc chậm chạp của cậu phải suy nghĩ một lúc mới nhớ ra nghĩa.

Rồi cậu chậm chạp nhận ra, những dòng chữ này đang nói về ai.

Là Li Li sao?

Hình như chỉ có thể là cậu thôi.

Anh cả nhờ anh trợ lý tìm những thứ này là vì cậu sao?

Nhóc con còn đang ngơ ngác suy nghĩ thì nghe tiếng bước chân quen thuộc phía sau. Theo phản xạ, cậu đưa tay che mắt đầy hoảng hốt sau đó nhận ra mình chẳng giấu được gì, đành buồn bã cúi đầu nhận lỗi:

"Em xin lỗi anh, lần sau em không đọc trộm nữa đâu ạ."

Thời Thịnh cầm điện thoại lên, liếc nhìn màn hình, nhắn lại [Tôi biết rồi] cho trợ lý sau đó nói: "Không có gì bí mật cả."

Li Li gật đầu. Cậu hé môi định hỏi gì đó nhưng khi nhìn thấy sườn mặt trầm ổn đến mức lạnh lùng của anh cả, giống hệt trong ký ức, cậu lại thôi.

Dù trông trẻ hơn nhưng thần thái của anh vẫn y như cũ.

Dường như có gì đó khác nhưng lại như chẳng thay đổi gì.

Mà cũng như thay đổi tất cả.

Li Li nghĩ mãi không ra, đưa tay vỗ vỗ vào đầu mình. Cục bột nhỏ lảo đảo, chưa kịp đứng vững thì cổ tay đã bị ai đó nắm lấy.

Thời Thịnh nghiêm mặt, giọng điệu có phần căng thẳng hiếm thấy, anh lựa lời mãi mới hỏi một câu mà anh cho là nhẹ nhàng nhất: "Sao lại tự đánh vào đầu mình?"

Phản ứng thái quá so với những gia đình bình thường này là do hành động bất thường của nhóc con.

Chính Li Li cũng không hiểu, cậu chỉ vỗ nhẹ vào đầu thôi mà, sao anh cả lại phản ứng dữ dội thế.

Cứ như cậu vừa làm sai chuyện tày đình vậy.

Li Li vừa hoang mang vừa khó hiểu nhưng vẫn thành thật trả lời: "Tại vì Li Li tưởng mình đang ngủ mơ ạ."

Thời Thịnh không hiểu.

Li Li nghiêm túc giải thích: "Chỉ khi ngủ thì mới nằm mơ thôi mà anh."

Thời Thịnh khựng lại một lúc sau đó ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt em, trầm giọng nói: "Không, em không nằm mơ đâu."

Li Li gật đầu: "Đầu Li Li đau nên Li Li biết là không phải mơ rồi ạ."

Dù chỉ vỗ nhẹ nhưng vẫn thấy đau đau.

"Đã biết đau thì lần sau đừng tự đánh mình nữa."

Thời Thịnh không biết tại sao nhóc con lại nghĩ mình đang mơ nhưng anh cũng không thấy lạ. Trước khi đi Hướng Hiểu Ảnh đã dặn dò rất kỹ, dù bệnh tình của Li Li đã thuyên giảm nhiều nhưng không loại trừ khả năng tái phát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!