Cuối cùng, nhà hàng Bồ Đào Nha không thu tiền của hai anh em, chị lễ tân còn tặng luôn cho Li Li chiếc mũ nhân viên đó.
Thời Thịnh cầm chiếc mũ được gấp gọn gàng, Li Li đã chuẩn bị sẵn sàng để nhét vào ba lô, cậu ngước đầu, giơ cao đôi tay ngắn ngủn chờ anh đưa mũ.
Đợi mãi, Thời Thịnh vẫn không đưa, anh chỉ nhìn cậu một cái rồi nắm lấy bàn tay đang giơ cao của Li Li.
Li Li thắc mắc: "Anh không đưa cho Li Li ạ?"
Thời Thịnh khựng lại, không biết phải mở lời thế nào.
Trẻ con tầm tuổi này thường mau quên, anh có thể bịa đại một lý do nào đó để qua chuyện.
Nhưng mà...
Thời Thịnh ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với Li Li. Nhóc con ngước cổ nãy giờ mỏi nhừ, thấy anh ngồi xuống liền thoải mái hơn hẳn. Chưa kịp định thần thì cậu đã nghe thấy anh cả hỏi ý kiến mình một cách nghiêm túc:
"Anh muốn giữ lại chiếc mũ này làm kỷ niệm."
"Li Li có đồng ý cho anh không?"
Li Li chần chừ một chút, không hiểu tại sao anh cả lại muốn giữ mũ làm việc của mình, chỉ là cái mũ thôi mà, có gì đáng kỷ niệm đâu chứ.
Nhưng cậu vẫn gật đầu đồng ý ngay tắp lự: "Em đồng ý ạ! Anh muốn lấy thì không cần hỏi em đâu ạ." Nhóc con nói chân thành: "Anh cứ lấy là được ạ."
Li Li sẵn sàng chia sẻ mọi thứ với các anh, dù là anh cả hay anh hai, dù là kiếp trước hay kiếp này.
Dù quan hệ có xa cách đến đâu thì họ vẫn là người thân của cậu mà.
Thời Thịnh khẽ nhíu mày, không vội sửa lại quan niệm có phần sai lệch này của nhóc con, anh gật đầu: "Anh sẽ giữ gìn cẩn thận."
Rồi anh nói tiếp: "Vậy đồ của anh, em cũng có thể tùy ý lấy."
Li Li lắc đầu nguầy nguậy: "Thế sao được ạ? Li Li không được tự tiện lấy đồ của anh khi chưa được sự cho phép đâu ạ."
Thời Thịnh gợi ý: "Cho nên?"
Li Li suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu ý anh cả, cậu lặp lại lời anh bằng giọng non nớt, ướm lời: "Cho nên... anh cả cũng không được tự ý lấy đồ của Li Li khi chưa được sự cho phép ạ?"
Thời Thịnh ừ một tiếng.
Chiếc mũ đó được anh cầm trên tay suốt đường về ngôi nhà đồ chơi, sau đó cất cẩn thận vào vali của mình.
Ở một diễn biến khác, Cố Tiểu Trạch cũng cùng mẹ lên xe của chương trình về nhà chung.
Đường về khá yên tĩnh.
Cố phu nhân chống tay lên trán suy nghĩ, Cố Tiểu Trạch mệt quá nên dựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi.
Lúc xuống xe, Cố phu nhân mới hạ giọng hỏi nhân viên ngồi ghế phụ: "Chương trình của các bạn bao giờ phát sóng?"
Nhân viên xem giờ: "Tối mai ạ, đạo diễn Đường bảo tối nay cô ấy phải thức đêm để dựng tập 1 đấy."
Cố phu nhân là người ngoài ngành nên không rõ quy trình phát sóng show giải trí, thắc mắc: "Gấp thế mà vẫn kịp à?"
Nhân viên gật đầu: "Kịp mà chị, lịch phát sóng cố định là 8 giờ tối Chủ nhật hàng tuần trên đài Táo Xanh ạ."
Cố phu nhân dựa lưng vào ghế ngẫm nghĩ một lát rồi mở điện thoại ghi chú lại vào lịch.
Khi họ về đến nơi thì nhóm ba bé còn lại cũng đã về. Hai bé gái nắm tay nhau đi trước, Tiểu Dục lẽo đẽo theo sau xách một túi to, mùi thơm nức mũi bay xa cả mét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!