Chương 28: (Vô Đề)

Li Li đang mê man vì sốt thì bị cơn đau làm cho tỉnh giấc.

Vừa mở mắt ra cậu đã thấy một chị y tá đeo khẩu trang, tay cậu bị đặt trên bàn, buộc chặt bằng dây cao su, một cây kim nhọn hoắt sáng loáng cắm phập vào mu bàn tay đã sát trùng cồn.

Đôi mắt đen láy mở to vì hoảng sợ, nước mắt trào ra, Li Li nhắm tịt mắt lại, không dám nhìn, quay đầu rúc vào lòng mẹ.

Hướng Hiểu Ảnh nhận ra ngay phản ứng của con: "Li Li ngoan, không đau không đau."

Nhóc con sụt sịt mũi: "... Dạ, Li Li không đau."

Trẻ ngoan là không được sợ tiêm.

Cậu cũng không được sợ.

Thời Thịnh từ bên ngoài bước vào: "Còn phải truyền dịch lâu lắm, con thuê một phòng bệnh cao cấp cho Li Li rồi, dì Hướng đi theo con bế em qua đó nhé."

Cô y tá đứng dậy treo chai dịch lên cọc truyền, nhìn nhóc con mặt đỏ bừng vì sốt đang gục đầu vào vai mẹ mà xót xa.

Đứa bé không khóc không nháo khi tiêm lại còn tự an ủi bản thân không đau, thật khiến người ta thương cảm.

Cô y tá định xách cọc truyền đi giúp.

Thời Thịnh đã nhanh tay cầm lấy trước: "Để tôi, cô cứ làm việc đi."

Cô y tá lo lắng nhìn theo: "Mọi người đi đường cẩn thận nhé, nếu thấy máu chảy ngược vào dây truyền thì bấm chuông ngay, chai đầu tiên gần hết thì quay lại đây để chúng tôi thay chai mới."

Bệnh viện tư nhân này tuy ít người biết đến nhưng buổi tối cũng có khá nhiều bệnh nhân đến khám, rời đi một lúc cũng không biết chừng có chuyện gì xảy ra.

"Tôi hiểu rồi." Thời Thịnh gật đầu, đi trước dẫn đường cho Hướng Hiểu Ảnh.

Đến phòng bệnh cao cấp, Hướng Hiểu Ảnh mới đặt Li Li xuống giường, cẩn thận đắp chăn mỏng cho con. Tuy sốt cao không nên ủ ấm quá kỹ nhưng cô sợ Li Li ra mồ hôi rồi bị lạnh.

Vừa đứng thẳng người dậy, cơn đau lưng ập đến khiến cô phải ngồi phịch xuống ghế, chống tay lên tủ đầu giường, nhắm mắt day day thái dương.

Cô cũng không còn trẻ nữa lại sinh nở hai lần, dù bảo dưỡng tốt đến đâu, nhìn bề ngoài không thấy già đi nhưng sức khỏe vẫn có những vấn đề nhỏ.

Chưa kể hôm nay Hướng Hiểu Ảnh quay phim vất vả cả ngày, tối về lại chạy đôn chạy đáo, giờ thả lỏng ra mới thấy kiệt sức.

Thời Thịnh đặt cọc truyền dịch cạnh giường, chu đáo rót cho Hướng Hiểu Ảnh cốc nước nóng: "Dì Hướng về nghỉ ngơi trước đi ạ, đêm nay con ở lại trông Li Li cho."

Hướng Hiểu Ảnh từ chối: "Thế sao được?"

Thời Thịnh kéo ghế ngồi xuống cạnh giường bệnh: "Chẳng phải dì bảo muốn thấy chúng con thân thiết hơn sao?"

Hướng Hiểu Ảnh cứng họng.

Thấy cô vẫn chưa chịu đồng ý, Thời Thịnh tung đòn quyết định: "Dì mà thế này, bố về biết chuyện lại làm ầm lên cho xem."

Hướng Hiểu Ảnh bật cười: "Được rồi." Cô chịu thua trước cơ thể đau nhức của mình: "Vậy dì về trước nhé, Thời Thịnh, trăm sự nhờ con chăm sóc Li Li."

Thời Thịnh ừ một tiếng.

Hướng Hiểu Ảnh đẩy cửa định đi, bỗng quay lại nhìn, chân thành nói: "Thời Thịnh, cảm ơn con đã tìm bệnh viện cho Li Li."

Bệnh viện này không chỉ là nơi cấp cứu tối nay mà còn là nơi Thời Thịnh vẫn luôn âm thầm tìm kiếm bấy lâu nay.

Cả hai đều hiểu ý nhau mà không cần nói ra.

Thời Thịnh lặp lại câu nói cũ: "Đó là việc con nên làm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!