"Li Li có kết được bạn mới trong chương trình không?" Bác sĩ Trần rót một cốc nước ấm ở cây nước nóng lạnh, đặt lên bàn trước mặt nhóc con tóc đen rồi hỏi.
Anh ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn đối diện.
Nhóc con gật đầu: "Có ạ."
Câu trả lời quá ngắn gọn.
Bác sĩ Trần đổi câu hỏi khác: "Vậy trong lúc ghi hình, Li Li có chuyện gì vui không?"
Li Li ngẫm nghĩ, xòe ngón tay ra đếm: "Tặng hoa cho mẹ nè, mẹ bảo mẹ thích quà của Li Li lắm, các anh chị nhận được quà của Li Li cũng vui lắm ạ..."
Bác sĩ Trần ngắt lời: "Li Li à, chú đang hỏi chuyện làm cháu vui cơ mà."
Li Li mím môi: "Nhưng mà Li Li thấy quà mình tặng được mọi người thích thì Li Li cũng vui lắm ạ."
Hoa Li Li hái được mẹ mang về nhà, c*m v** lọ thủy tinh trong suốt, vẩy thêm tí nước cho tươi, đặt trang trọng trên bàn phòng khách.
Sáng nay lúc được anh hai bế ra ngoài cậu đã nhìn thấy rồi.
Lúc chương trình kết thúc, chia tay các bạn nhỏ khác, anh Tiểu Dục cứ ôm khư khư quả bóng đá không buông, anh Tiểu Trạch cũng đeo cái kính râm lật nắp cậu tặng.
Kính râm trẻ em hình thù ngộ nghĩnh khiến anh Cố Tiểu Trạch trông bớt dữ dằn hơn hẳn.
Bác sĩ Trần có chút bất lực: "Thôi được rồi, vậy Li Li có muốn tiếp tục tham gia chương trình này không?"
Li Li do dự một chút rồi gật đầu.
Bác sĩ Trần hỏi: "Có thể cho chú biết lý do không?"
Li Li đáp: "Vì cháu muốn cho một anh biết là cháu không có vứt món quà anh ấy tặng đi đâu ạ."
Đợi cuộc trò chuyện kết thúc, bác sĩ Trần ra ngoài gọi Thời Trình vào đón Li Li. Đợi hai anh em đi khỏi, anh khẽ nhíu mày, thở dài đổ cốc nước trên bàn đã nguội ngắt từ bao giờ mà chưa vơi đi ngụm nào.
Thời Trình bế Li Li lên xe, cẩn thận thắt dây an toàn cho em rồi mới vòng qua ghế bên kia ngồi. Cậu nhắn vài tin báo cáo tình hình cho Hướng Hiểu Ảnh:
[Bác sĩ bảo Li Li có thể tiếp tục tham gia show đó.]
[Hình như nó hơi sợ đám đông à?]
[Mẹ này, trước đây Li Li ở nhà trẻ hay quanh nhà có bạn bè gì không?]
Nhà họ Thời nằm trong khu biệt thự cao cấp, Thời Trình lớn lên ở đây cũng có vài thằng bạn nối khố sống quanh đó.
Suy bụng ta ra bụng người, cậu nghĩ em trai mình chắc cũng phải có bạn chứ?
[Mẹ có hay đưa Li Li ra ngoài chơi không?]
[Không kê thuốc cũng không kiểm tra cụ thể, video đưa cho bác sĩ xem rồi, con mang USB đi đấy, mẹ yên tâm.]
"Tiểu Trình này, về thẳng nhà luôn hả con?" Chú Lý tài xế nhìn qua gương chiếu hậu hỏi.
Thời Trình lúc này mới bỏ điện thoại xuống: "Lu bu quá con quên mất. Chú Lý đợi con nghĩ tí đã." Cậu quay sang nhìn nhóc con tóc đen bên cạnh: "Anh đưa em đi chơi nhé?"
Li Li đang ngồi buồn chán cạy móng tay, nghe vậy thì ngẩn người: "Anh đưa Li Li đi chơi ạ?"
Ngạc nhiên không phải vì được đi chơi mà là được đi cùng anh hai.
Thời Trình nhướng mày: "Nói đi, muốn đi đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!