Chương 2: (Vô Đề)

Thời Li nghe mà lơ mơ chẳng hiểu gì, cậu không biết việc mẹ tham gia chương trình thì có liên quan gì đến mình. Thay vào đó, cậu vô thức đưa tay xoa xoa cái bụng nhỏ.

Đói rồi.

Trẻ con sức ăn vốn không nhiều, trưa nay Thời Li mới xuyên đến, trong cơn mơ màng chỉ ăn được một chút xíu thì bắt đầu phải tiếp nhận ký ức trong đầu.

Giờ vẫn chưa về đến nhà, bụng cậu đã bắt đầu biểu tình, réo lên "ùng ục" đòi ăn.

Cậu ghé sát vào cửa kính ô tô nhìn ra bên ngoài, không biết còn bao lâu nữa mới về đến nhà.

Trời mưa khiến nhiệt độ bên trong và bên ngoài xe chênh lệch, Thời Li hà hơi lên mặt kính cửa sổ đóng kín, dùng ngón tay nắn nót viết lên lớp sương trắng dòng chữ tượng thanh mô tả tiếng bụng kêu: "ùng u..."

Nghĩ ngợi một lúc, cậu lại xóa chữ "u" đi, hà hơi thêm một lần nữa, vừa viết được chữ "c" thì khựng lại.

Hình như cậu ngốc đi thật rồi, đến chữ viết thế nào cũng quên mất tiêu.

Đúng lúc này, cái bụng nhỏ của Li Li lại kêu lên một tiếng thật to như để phụ họa.

Cuộc trò chuyện của người lớn bỗng chốc khựng lại. Hướng Hiểu Ảnh lúc này mới để ý thấy Thời Li đang cúi gằm mặt, tò mò nhìn chằm chằm vào nơi phát ra tiếng động

- cái bụng nhỏ của mình.

Rồi cậu xoa xoa nó.

Hướng Hiểu Ảnh hỏi: "Li Li đói bụng rồi hả con?"

Thời Li chỉ vào những nét vẽ nguệch ngoạc trên cửa kính, gật đầu lia lịa đầy nghiêm túc, miệng còn mô phỏng lại âm thanh: "Ùng ục ùng ục..."

Hướng Hiểu Ảnh bật cười, bảo tài xế tăng tốc.

Về đến nhà họ Thời thì trời cũng vừa tạnh mưa. Thời Li cầm chiếc ô nhỏ của mình, bước thấp bước cao đi vào còn cẩn thận tránh những vũng nước đọng trên đường.

Hướng Hiểu Ảnh định lên tiếng nhắc nhở con như mọi khi nhưng rồi lại khựng lại, nuốt những lời định nói vào trong.

Dì Lưu giúp việc trong nhà đã nấu xong cơm tối từ sớm, chỉ đợi cả gia đình về đông đủ. Trước khi vào nhà, Hướng Hiểu Ảnh mời chị Phương đang ngồi trên xe:

"Ở lại ăn bữa cơm nhé."

Chị Phương xua tay: "Thôi thôi, lát nữa Li Li..." Chị chưa nói hết câu đã thở dài: "Em để ý thằng bé nhiều hơn nhé, có chị ở đây em lại phải phân tâm."

"Chị đi đây."

Chiếc xe lao vút đi.

Thời Li đã chạy đến trước cửa, kiễng chân nhấn chuông "ding dong, ding dong". Đó là một chiếc chuông cửa được lắp rất thấp, thiết kế riêng cho trẻ con trong nhà.

Kiểu dáng đã cũ kỹ, ngoài việc được sơn sửa lại thường xuyên thì vẫn chưa từng thay mới.

Bởi vì các anh chị của Thời Li cũng từng bấm chiếc chuông này.

Hướng Hiểu Ảnh đẩy cửa bước vào, dì Lưu vừa lau tay vừa vội vàng chạy ra đón: "Li Li về rồi đấy à?"

Thoạt đầu Thời Li chưa nhớ ra đây là ai, cậu túm lấy vạt áo mẹ, nấp sau lưng rồi ló cái đầu nhỏ ra nhìn trộm.

Một lúc sau cậu mới dần nhớ ra, đây là dì Lưu

- người đã xin nghỉ việc về quê khi cậu học cấp ba.

Là người dì ngày nào cũng lén nấu thêm đồ ăn ngon cho cậu, lúc nào cũng càm ràm cậu gầy quá, muốn cậu ăn thêm chút thịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!