Chiếc kính râm lật nắp được trao tận tay Cố Tiểu Trạch. Khi nhóc con tóc đen định rời đi, Cố Tiểu Trạch đang ngồi trên giường bỗng nhảy phắt xuống, vội vàng với lấy thứ gì đó trên tủ đầu giường rồi nhét vào tay Li Li.
"Cho nè."
Cậu nói cộc lốc một từ.
Đó là một chậu cây hướng dương bằng bông xù xì, mặt bông hoa là một khuôn mặt cười tươi rói, thân cây màu xanh rất dài, sờ vào mềm mại vô cùng.
Cố Tiểu Trạch để ý thấy Li Li rất thích ôm búp bê bông. Trong phòng đồ chơi có không ít thú nhồi bông nhưng chỉ có chậu hoa hướng dương này là có khuôn mặt cười rạng rỡ.
Trông rất hợp với Li Li trầm tính.
Li Li ôm chậu hoa hướng dương bông vào lòng: "Cảm ơn anh." Cậu nâng niu ngắm nghía, sờ sờ cánh hoa, chọc chọc thân cây: "Li Li thích lắm ạ."
Cố Tiểu Trạch không kìm được nhếch môi cười.
Đương nhiên rồi, cậu đã chọn rất lâu mà lị.
Tay Li Li vô tình chạm vào đâu đó, cây hướng dương bỗng uốn éo, cậu ngẩn người. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì tiếng nhạc sôi động vang lên khắp phòng.
Cây hướng dương trong tay cậu bắt đầu uốn éo điên cuồng theo điệu nhạc như một con sâu róm.
Cố phu nhân đứng sau cũng giật mình thon thót, hoảng hốt hỏi: "Sao thế sao thế?"
Cố Tiểu Trạch đờ người ra, luống cuống nói: "I don't know!" (Con không biết).
Cố phu nhân vội chạy ra cửa, thấy Li Li đang ôm chậu hoa hướng dương đứng trân trân một chỗ. Dần dần, đôi mắt đen láy trong veo của nhóc con đỏ hoe, chóp mũi cũng ửng hồng.
Bị dọa sợ rồi.
"Anh ơi, Li Li..." Cậu ngập ngừng: "Có thể trả lại quà cho anh được không ạ?"
Cố Tiểu Trạch như bị giẫm phải đuôi: "Không được!" Cậu giật lấy chậu hoa hướng dương đang uốn éo trên tay Li Li: "Anh tắt nó ngay đây!"
Li Li sụt sịt mũi: "Anh tắt đi ạ."
Cố Tiểu Trạch nhìn thấy cái nút tròn dưới đáy chậu, vội vàng ấn vào để tắt. Ai ngờ tiếng nhạc đột ngột đổi sang bài... "Happy birthday to you~"
Cây hướng dương càng uốn éo dữ dội hơn.
Li Li ngẩn người, thắc mắc: "Hôm nay không phải sinh nhật Li Li mà."
Cùng lúc đó, không biết Cố Tiểu Trạch bấm vào đâu mà tiếng nhạc tắt ngúm, cây hướng dương uốn éo thân mình lả lướt rồi nhại lại giọng Li Li: "Hôm nay không phải sinh nhật Li Li mà~"
Li Li mở to mắt, nước mắt chực trào ra, hai má phúng phính phồng lên tức giận: "Li Li không thèm chơi với anh nữa."
Cây hướng dương tiếp tục nhại giọng: "Li Li không thèm chơi với anh nữa~"
Cố Tiểu Trạch...
Cố Tiểu Trạch toát mồ hôi hột.
Cố phu nhân bám vào cửa cười chảy cả nước mắt, trơ mắt nhìn nhóc con tóc đen càng thêm tức giận khi nghe cây hướng dương nhại lại mình, quay lưng chạy biến đi tìm mẹ.
Cố Tiểu Trạch vẫn chưa tắt được cây hướng dương, chán nản cúi đầu: "Mom, mẹ đừng cười nữa."
Cố phu nhân lau nước mắt cười: "Mẹ tắt cho con đây."
Cố Tiểu Trạch nhét mạnh chậu hoa hướng dương vào tay mẹ, đóng sầm cửa lại với vẻ ấm ức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!