Li Li không phải băn khoăn quá lâu, rất nhanh sau đó nhân viên chương trình đã đưa các bé về phòng riêng trong ngôi nhà đồ chơi.
Phòng của Li Li là phòng số 1. Các phòng đều được bài trí na ná nhau, có một chiếc giường lớn cho phụ huynh và một chiếc giường nhỏ bên cạnh để tránh đè vào bé khi ngủ.
Tiểu Ngữ và Tiểu Văn đều buồn ngủ díp mắt nên chọn đi ngủ trưa. Tiểu Dục hừng hực khí thế rủ Li Li và Cố Tiểu Trạch đi tìm quà nhưng đều bị từ chối.
"Li Li cũng buồn ngủ rồi ạ." Hôm nay cậu dậy sớm, tuy có ngủ gật trên xe nhưng xuống xe xong lại vận động nhiều quá.
Còn Cố Tiểu Trạch thì phũ phàng buông một câu "Không đi".
Tiểu Dục thất vọng đành đi một mình.
Lý do Li Li muốn ở lại phòng là vì cậu nhìn thấy con búp bê bông bị bỏ quên ở phòng nghỉ lúc nãy đang nằm trên giường nhỏ của mình. Cậu biết là mẹ đã đặc biệt mang nó sang đây.
Mẹ cũng muốn Li Li nghỉ ngơi.
Trước khi vào phòng, Li Li vẫy tay chào Cố Tiểu Trạch: "Tạm biệt anh, ngủ dậy Li Li sang tìm anh chơi nhé."
Cố Tiểu Trạch ậm ừ một tiếng rồi đi về phòng mình.
Li Li kiễng chân đóng cửa lại, ngước nhìn quanh căn phòng lạ lẫm, thấy chiếc camera gắn trên cột giường giống hệt ở nhà.
Cậu đi đến bên giường nhỏ, ngồi phịch xuống thảm, cởi giày ra.
Xếp giày ngay ngắn vào tủ giày cạnh cửa xong, Li Li nhảy lên giường, chui vào trong chăn, đung đưa đôi chân ngắn từ từ bò lên.
Cậu tự đắp chăn, nằm xuống ôm lấy búp bê bông.
Li Li phải nghỉ ngơi thật tốt thì mới có sức quay chương trình với mẹ tiếp! Còn chuyện tặng quà cho anh chị nào, tặng quà gì thì để Li Li của buổi chiều lo vậy.
Chẳng mấy chốc, Li Li đã chìm vào giấc ngủ.
Cùng lúc đó, cửa phòng số 5 hé mở, Cố Tiểu Trạch ngó nghiêng xung quanh rồi rón rén bước ra, đóng cửa lại, đi men theo tường về phía trước.
Camera ghi lại toàn bộ hành động này.
Trong áo Cố Tiểu Trạch phồng lên một cục, hình như cậu đang giấu thứ gì đó. Cậu mở cửa phòng số 1, định lấy đồ trong áo ra thì thấy nhóc con tóc đen đang ngủ say sưa trên giường nhỏ.
Cậu khựng lại, đứng ngẩn ra đó một lúc.
Thôi thì đợi em dậy vậy.
Cố Tiểu Trạch ôm bọc đồ trong áo, đứng một lúc thấy mỏi chân, cậu ngồi phịch xuống giường lớn. Ngồi một lúc thấy buồn ngủ, cậu ngả lưng ra giường.
Trong tiếng thở đều đều của nhóc con bên cạnh, Cố Tiểu Trạch cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Một tiếng sau.
Hướng Hiểu Ảnh nấu cơm xong bước vào phòng thì ngẩn người. Trên giường lớn giường nhỏ là hai đứa trẻ, một đứa cuộn tròn trong chăn, một đứa nằm dang tay dang chân ngủ ngon lành.
Cô nhẹ nhàng đánh thức Li Li dậy. Nhóc con lơ mơ mở mắt, được mẹ bế lên.
Li Li gục đầu vào vai mẹ, mơ màng nhìn thấy Cố Tiểu Trạch trên giường lớn: "Mẹ ơi, Li Li nằm mơ thấy anh ạ."
Cậu dụi dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm.
Hướng Hiểu Ảnh ra dấu "suỵt": "Đừng làm anh thức giấc."
Li Li bịt miệng, gật đầu lia lịa. Ra khỏi phòng rồi cậu vẫn chưa hiểu tại sao anh lại xuất hiện trong phòng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!