Chương 14: (Vô Đề)

Khi Hướng Hiểu Ảnh quay lại thì thấy hai đứa trẻ, một lớn một nhỏ, ngồi xếp hàng trên sô pha. Đứa lớn thì nhai sô cô la "rộp rộp" một miếng là hết.

Li Li cũng đang nâng niu một viên sô cô la, cắn từng miếng nhỏ xíu đầy trân trọng.

Anh bảo không ăn sô cô la của anh lại trả cho Li Li rồi.

Nghe tiếng bước chân, Li Li ngẩng đầu lên, thấy mẹ về thì vội vàng muốn xuống sô pha. Cậu xoay người, trượt xuống một cách điệu nghệ khiến Cố Tiểu Trạch nhìn thấy cảnh em trai ngã uỵch mông xuống đất cũng phải ngẩn người.

Li Li phủi tay đứng dậy, chạy lại: "Mẹ ơi." Cậu chìa tay ra: "Sô cô la nè, mẹ ăn đi."

Cậu nghĩ ngợi rồi bổ sung: "Là anh cho đấy ạ."

Hướng Hiểu Ảnh giả vờ ngạc nhiên cầm lấy viên sô cô la trên bàn: "Là Tiểu Trạch cho hả?"

Cố Tiểu Trạch khá bất ngờ khi mẹ Li Li biết tên mình, cậu mím môi gật đầu một cái.

Hướng Hiểu Ảnh cười nói: "Cảm ơn Tiểu Trạch nhé." Cô nhìn đồng hồ: "Sắp bắt đầu quay rồi, Li Li, mình đi giày vào nào."

Li Li gật đầu: "Anh cũng đi giày đi ạ." Cậu né tay mẹ, tự chạy đến chỗ để giày của mình: "Cô giáo bảo phải tự đi giày ạ."

Bé Thời Li ngồi bệt xuống sàn, tự mình xỏ giày rất ngoan.

Cố Tiểu Trạch vừa đá văng giày ra lúc nãy thấy thế cũng ngẩn người sau đó lặng lẽ nhảy xuống, bắt chước nhóc con ngồi bệt xuống sàn tự đi giày.

Động tác của Cố Tiểu Trạch rõ ràng là hơi lóng ngóng.

Tuy bố mẹ ít khi ở bên cạnh nhưng cậu vẫn đích thị là tiểu thiếu gia độc nhất vô nhị của nhà họ Cố.

Đợi mãi hai đứa trẻ mới đi xong giày, Hướng Hiểu Ảnh bảo Li Li đợi ở đây, đưa Cố Tiểu Trạch về phòng rồi mới quay lại dắt Li Li ra phim trường.

Tổ chương trình thiết kế ngôi nhà đồ chơi rất ngộ nghĩnh, đi qua con đường lát đá giữa vườn hoa cỏ là một căn biệt thự nhỏ ba tầng.

Bên ngoài trang trí như ngôi nhà bánh gừng trong truyện cổ tích Andersen với tông màu hồng, xanh, vàng xen kẽ.

Trong sân còn treo rất nhiều chó và mèo làm bằng bóng bay.

Li Li được mẹ dắt tay đi mà mắt nhìn không xuể, cảm giác bất an khi đến môi trường lạ cũng dần tan biến: "Mẹ ơi, nhiều hoa quá."

Hoa cỏ bên đường còn cao hơn cả Li Li. Hướng Hiểu Ảnh đáp: "Li Li thích hoa không?"

Li Li gật đầu.

Hướng Hiểu Ảnh buột miệng nói: "Mẹ cũng thích."

Li Li ghi nhớ điều này trong lòng.

Họ không phải là nhóm đến muộn nhất nhưng vì phải đưa Cố Tiểu Trạch về nên cũng bị chậm trễ đôi chút.

Ngoài Cố Tiểu Trạch ra thì các khách mời nhí khác đã đến đông đủ.

Bé số 2 và số 3 là hai bé gái, một bé năm tuổi, một bé sáu tuổi, đang ngồi cạnh nhau bên chiếc bàn dài trong vườn hoa.

Trong buổi livestream lúc nãy, hai bé đã tìm thấy nhau thành công và được cư dân mạng đặt cho biệt danh thú vị là tổ hợp "Ngữ Văn" (ghép từ tên hai bé).

Tiểu Ngữ mặc váy công chúa bồng bềnh, cài nơ bướm trên tóc. Bé số 3 tên là Tiểu Văn, mặc váy hoa nhí, búi tóc củ tỏi.

Cả hai bé gái đều rất đáng yêu.

Tiểu Dục ngồi bên cạnh hai bé có vẻ hơi gượng gạo, căng thẳng không biết làm sao để bắt chuyện. Thấy dì Hướng dắt Li Li đến, mắt cậu bé sáng rực lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!