Tư Thịnh vì không an tâm để hắn một mình nên đã đến Nghiên Gia xem tình hình, cứ tưởng hắn sẽ ở lại với Thư Nghiên nhưng không ngờ lại bỏ đi như thế này.
Anh vào trong thấy khắp nơi đều được thắp sáng thì không mấy là ngạc nhiên, cũng bởi, hẳn là mọi thứ đang rất lộn xộn.
Hiện tại ai cũng đang suy sụp tinh thần, anh là người duy nhất đã nhận thức được chuyện này nên ngay lúc này có đủ bình tĩnh, có thể nói chuyện được với từng người.
"Ôn quản gia, bác thấy Nghiên Trì đâu không?"
"Cậu Tư đấy à, lúc nãy tôi thấy cậu chủ lên phòng, tâm trạng không được tốt cho lắm. Tôi đã nghe sơ qua chuyện cô Thư Nghiên... thật sự cô ấy đã qua đời rồi sao?"
Tư Thịnh im lặng một chút rồi chậm rãi gật đầu, "Đúng vậy... Cháu đến tìm Nghiên Trì, cháu sợ cậu ấy không chịu nổi cú sốc này."
Trên gương mặt già nua của Ôn quản gia hiện lên vẻ lo lắng, ông vội hối thúc anh mau chóng đi tìm cậu chủ, còn mình thì tìm lời an ủi ông chủ nén đau thương. Bình thường Thư Nghiên rất tốt, sự xuất hiện của cô không gây khó chịu mà ngược lại còn đem đến nơi này thêm sắc màu hồng, dần rồi cô đã trở thành một phần của Nghiên Gia, vắng đi cô khiến mọi người trong nhà ai nấy đều chưa thể chấp nhận được.
Tư Thịnh bước lên phòng nhưng chẳng thấy bóng dáng hắn đâu cả, vào phòng tắm liền thấy tấm gương vỡ tan còn có vết máu thì dự cảm có điều gì đó không lành.
Gấp gáp chạy xuống nhà đến tìm mọi ngóc ngách tìm hắn nhưng chẳng thấy đâu, xe vẫn ở bên ngoài thì có thể đi đâu được?
Anh chợt phát hiện vẫn còn một nơi mình chưa tìm đến, nhưng muộn thế này rồi chắc hắn sẽ không ra ngoài vườn chứ?
"Nghiên Trì!"
Tư Thịnh vừa bước chân vào sân vườn rộng thì đập vào mắt là hình ảnh người đàn ông nửa chìm nửa nổi dưới bể bơi, nước đã ngập qua đầu.
Không suy nghĩ gì nhiều, anh gấp gáp nhảy xuống kéo Nghiên Trì lên bờ. Hắn vừa được kéo lên liền mở mắt, trông tỉnh táo chẳng giống gì bị ngạt nước cả. Hắn cũng không phải tự sát, mà là muốn nhờ dòng nước giúp mình thả lỏng một chút. Thời gian nãy giờ hắn cũng đã suy nghĩ được rất nhiều chuyện.
"Trời vẫn chưa ngừng mưa, cậu muốn bản thân phải thành ra thế nào mới được đây?"
"Vậy mọi chuyện tại sao thành ra như thế?"
"Vốn dĩ trên đời này chẳng có gì luôn thuận lợi theo ý của mình cả, Thư Nghiên tự nhiên đến với cậu, cô ấy cũng sẽ tự khắc rời đi, không điều gì có thể gọi là mãi mãi bên nhau cả."
Nghiên Trì không nói gì, hắn vào trong thay lại bộ đồ rồi ngồi lên xe Tư Thịnh đến nhà tang lễ trong bệnh viện.
Đã là sự thật thì bắt buộc phải đối mặt...
Nặng nhọc bước chân vào trong, hắn cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Nhìn di ảnh của cô càng khiến trái tim hắn càng thêm đau nhói.
Triệu Thư Nghiên, cô đã là một chú chim nhỏ bay về bầu trời của chính mình.
Thư Nghiên vô hồn nằm trong cỗ quan tài, cô đã được thay một bộ trang phục khác, cũng được trang điểm lại chẳng khác nào vẻ ngây ngô đáng yêu thường ngày. Thế này chẳng phải rất giống đang ngủ sao? Giá như chỉ là đang ngủ...
Nghiên Vi mắt đỏ hoe cầm chiếc váy cưới bước đến đưa cho hắn, "Anh họ..."
Đưa tay nhận lấy, và chợt nhớ đến câu nói của Thư Nghiên: "Em... Rất thích chiếc váy cưới này... Em hi vọng nó sẽ mãi ở bên mình."
Phải rồi, cô luôn miệng nói là rất thích chiếc váy cưới này.
Hắn xếp lại ngay ngắn rồi đặt nó bên cạnh, theo như mong muốn, sẽ mãi bên cạnh cô.
Bây giờ đã muộn lắm rồi, mọi người đều đã mệt nhừ không còn chút sức. Tất cả tự động tản dần chừa lại không gian riêng cho hai người.
"Anh tới rồi..."
Nghiên Trì bất lực ngồi xuống cạnh cỗ quan tài, ngay lúc này hắn càng không biết phải nói gì hơn.
Ngày trước bảo hắn phải chăm sóc tốt cho bản thân, là cô đã ý thức được chuyện ngày hôm nay rồi đúng không?
"Em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Tại sao em lại muốn theo anh, tại sao anh lại đưa em về?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!