Chương 33: Cùng ông xã phản diện đi công tác

Tim nhỏ của Lâm Sơ Ngôn đập thình thịch, cây bút máy trong tay xoay một vòng, suýt nữa thì rơi khỏi đầu ngón tay.

Cậu hít sâu một hơi, lại mở trang thứ hai, rồi đến trang thứ ba, thứ tư... Mỗi một phần văn kiện đều chỉ chờ chữ ký xác nhận của cậu.

Hóa ra đống chữ lít nhít kia cũng có lúc không khiến người ta đau đầu a? Tiền quả thật đúng là một thứ thần kỳ.

Lý Hoài bắt đầu với gương mặt thản nhiên báo cáo:

"Trung tâm thương mại Tinh Diệu diện tích 200 ngàn mét vuông, hiện tại nguồn doanh thu cốt lõi chủ yếu từ 70% tiền thuê, 15% phí quản lý bất động sản, 10% quảng cáo và 5% chi phí thuê bãi tạm thời. Doanh thu hằng năm vào khoảng 20 ức tệ*, sau khi khấu trừ chi phí vận hành cùng với lãi vay ngân hàng, lợi nhuận ròng hiện tại khoảng 30%."

*(1 ức tệ ()= 100.000.000 tệ 100 triệu tệ)

Vân vân ——

Lâm Sơ Ngôn nghe Lý Hoài máy móc đọc ra một chuỗi số liệu, chỉ cảm thấy đầu óc mình sắp không đủ dùng.

(Cái chỗ này bao nhiêu số không thế...? Số điện thoại mà dài như vậy đã không dám lưu, vậy mà giờ lại bảo toàn bộ đống này đều là tiền?)

Chu Các Chi thấy dáng vẻ hoảng sợ của cậu liền cảm thấy cực kỳ đáng yêu, đưa tay nặn nặn má cậu, bật cười:

"Làm sao, bị dọa thành thế rồi à?"

"Tinh Diệu đã có hệ thống quản lý và vận hành vô cùng thành thục, em không cần phải tốn sức làm gì cả. Rảnh rỗi muốn đến xem thì cứ đi, dù sao toàn bộ trung tâm thương mại này cũng là của em."

Lý Hoài bổ sung thêm:

"Lợi nhuận ròng của Tinh Diệu sẽ được chuyển vào tài khoản của phu nhân mỗi quý. Đến lúc đó sẽ có người của Thiên Thịnh phụ trách hạch toán cụ thể."

Ý là... cậu chỉ cần ngồi chờ lấy tiền thôi.

Lâm Sơ Ngôn ngẩng đầu nhìn Chu Các Chi, đôi mắt tròn vo đầy vẻ không thể tin nổi: (Mình có phải đang nằm mơ không? Mình rõ ràng chỉ là một bia đỡ đạn mà...)

Cậu hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.

Trước kia, lúc nhận được sính lễ của Lâm Hoằng Thăng cùng Trầm Viện, cậu cũng đã kích động thật lâu, thỉnh thoảng còn lấy sổ tiết kiệm ra đếm vài lượt mới ngủ được.

Sau này ở cùng Chu Các Chi, ăn mặc, ăn uống, mọi chi phí sinh hoạt đều là ông xã trả, cậu gần như chưa có cơ hội tiêu đến tiền của mình. Đến tận lúc Phó Minh Sâm thua cược lần đó, lại chuyển thêm một khoản vào tài khoản của cậu... mãi cho đến tận bây giờ.

(Ô ô, ông xã thật sự quá tuyệt rồi. Vừa đẹp vừa có tiền, ông xã thế này ai mà không yêu cho được?)

Trong mắt Lâm Sơ Ngôn lúc này toàn là sắc vàng chói lọi, mỗi hơi thở như đều mang theo mùi nhân dân tệ. Cậu chỉ muốn ôm chặt lấy bắp đùi ông ã phản diện này thôi!

Chu Các Chi lại cảm thấy, nếu như không có Lý Hoài đang ở đây, thì người câm nhỏ này nói không chừng sẽ hớn hở đến mức tự nhào lên thơm hắn một cái. Gương mặt nhỏ kia đỏ bừng xinh đẹp, nếu như có cái đuôi, e rằng đã sớm vẫy đến tận trời cao.

Nhưng mà, chẳng qua chỉ là tiền thôi. Thiên Thịnh chưa bao giờ thiếu, đặc biệt là tiền.

Lý Hoài ôm một xấp văn kiện rời đi đã lâu, mà Lâm Sơ Ngôn vẫn còn lâng lâng, ngả người trên ghế sa lông, mắt thì nhìn chằm chằm con ngân long trong bể cá đang bơi lượn tiên khí phiêu phiêu.

Cậu từng nghĩ qua, con cá này thật sự rất giống Chu Các Chi: lạnh lùng, cao ngạo, luôn mang dáng vẻ ở trên cao nhìn xuống chúng sinh. Quả đúng là chủ nào tớ nấy.

Niềm vui tràn đầy ấy nhanh chóng lắng xuống, Lâm Sơ Ngôn cũng dần dần tỉnh táo lại. Cậu lặng lẽ nhìn về phía Chu Các Chi đang đứng bên cửa sổ sát đất gọi điện thoại, trong lòng dấy lên một cảm giác vi diệu.

Đại phản diện này, hình như thật sự rất yêu cậu.

Con người ai cũng có trái tim, trong khoảng thời gian này hắn đối xử với cậu quá tốt, đến mức Lâm Sơ Ngôn không thể không cảm nhận được. Thậm chí có chút cảm giác mọi chuyện đang phát triển ngoài tầm kiểm soát.

Thế nhưng... lông mi dài khẽ run, đôi mắt nửa hạ xuống, cậu lại nhớ tới nội dung gốc của vở kịch — chính mình vốn không thể sống quá lâu.

Bia đỡ đạn thì mãi là bia đỡ đạn, không thể thay đổi được kịch bản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!