Chương 32: Mịa nó, ông xã làm giàu, làm giàu

Ba chữ "lần đầu tiên" thật ra vừa gõ ra đã nóng tay, vừa hỏi xong Lâm Sơ Ngôn liền cảm thấy không thích hợp. Nhưng mà đã gửi đi rồi thì cũng không thể rút lại.

Vì sao lại cảm thấy kỳ cục như vậy đây?

Tuy rằng chính cậu cũng chưa từng có kinh nghiệm gì, nhưng dù sao cũng là con trai thứ thiệt, ít nhiều vẫn nhìn ra được Chu Các Chi bây giờ trông y như một tiểu tử mới vừa khai trai, non đến mức còn giống đứa con nít ch** n**c mũi.

Không dám tùy tiện nhìn thẳng, vì chỉ cần đối diện quá vài giây là sẽ bị ôm vào ngực, thêm chút nữa thì sẽ bị đè xuống, hít thở không thông rồi lăn ngay vào tình cảnh mặt đỏ tim đập.

Lâm Sơ Ngôn khẽ ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, bắt đầu nhớ lại khoảng thời gian mới nhận biết Chu Các Chi.

Trong nguyên kịch bản đã viết thế nào nhỉ? Lòng dạ độc ác, thù dai báo oán, trở tay thành mây, lật tay thành mưa —— nói tóm lại chính là một đại phản diện không dễ trêu vào.

Thế nhưng sau khi ở chung, lại bất ngờ... ngây thơ? Lâm Sơ Ngôn không tìm được từ nào chuẩn xác để miêu tả, nói chung chính là hoàn toàn khác với tưởng tượng ban đầu.

"Thì ra Tiểu Ngôn để ý chuyện tôi trước đây có từng có người khác?" Chu Các Chi nhíu mày, dáng vẻ còn hơi hả hê, "Vì sao bây giờ mới hỏi?"

(... Bởi vì vừa mới nhớ tới thôi mà... cái gì với cái gì chứ?)

Lâm Sơ Ngôn bị Chu Các Chi làm cho choáng váng, nghe câu kia còn chưa kịp tiêu hóa, đến khi phản ứng lại mới bừng tỉnh —— có phải đối phương coi mình đang ghen rồi không?

Cậu lập tức vội vàng gõ chữ giải thích:

"Em chỉ thuận miệng hỏi, ngài không muốn nói cũng không sao."

Chu Các Chi trực tiếp cắt lời:

"Tôi chỉ có em thôi."

Mấy chữ ngắn ngủi, nghe vào tai lại giống như lời tỏ tình chân thật.

Lâm Sơ Ngôn lập tức ngây ngẩn, đôi mắt tròn xoe, dĩ nhiên có chút luống cuống không biết nên làm gì.

"Đáp án này Tiểu Ngôn hài lòng chứ?" Chu Các Chi hơi khép mắt, ngón tay v**t v* viên nhỏ xinh ngay trước mắt —— nơi tối hôm qua hắn đã hôn l**m, trêu chọc vô số lần.

Trái tim Lâm Sơ Ngôn không tên run rẩy, chỗ da bị chạm vào như thể đang bốc cháy.

Sau khi biết đáp án, cậu trái lại lại bỗng nghẹn lời, chẳng biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể khẽ gật đầu một cái.

Cậu vốn tưởng rằng Chu Các Chi sẽ nhân cơ hội hỏi lại những câu tương tự, thế nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy hắn mở miệng.

Quả nhiên, đại phản diện không hề để tâm đến những chuyện vặt vãnh này.

Thậm chí, nhìn thấy cậu ngáp khẽ một cái, Chu Các Chi liền cúi người, trực tiếp bế cậu lên:

"Buồn ngủ rồi thì đừng gắng gượng, về phòng ngủ thôi."

Lâm Sơ Ngôn quả thật buồn ngủ đến mức không chịu nổi nữa, theo bản năng đưa tay ôm lấy cổ hắn, gò má cọ vào lồng ngực rắn chắc, mềm mại như một chú mèo nhỏ xù lông.

Trong phòng ngủ, ga trải giường cùng vỏ chăn đã được thay mới, phòng tắm ngổn ngang cũng được quét dọn sạch sẽ.

Lâm Sơ Ngôn không dám tưởng tượng ra cảnh tượng người hầu lúc thu dọn. Cậu chỉ đơn giản rửa mặt trong phòng tắm, sau đó đã đỏ bừng mặt, bị Chu Các Chi ép xuống gối mà hôn. Trong chốc lát, cậu liền bị hôn đến khó thở, đôi mắt ngấn nước.

Chu Các Chi còn có một thói quen xấu là gặm ngón tay. Mười ngón tay mảnh khảnh trắng ngần của cậu, đầu ngón tay hồng hồng đẹp đẽ, đều bị hắn nắm lấy tinh tế c*n m*t dày đặc. Không đến mức đau, nhưng lại để lại từng vệt dấu ám muội không cách nào giấu được.

Lâm Sơ Ngôn chịu không nổi, bị cắn đến bực tức, liền mở mắt ra, nghiêng đầu đưa luôn yết hầu cho hắn. Rõ ràng không dùng chút lực nào, đại phản diện vậy mà lại rên khẽ một tiếng trầm thấp, đáy mắt d*c v*ng càng thêm bùng cháy.

Lâm Sơ Ngôn sợ đến mức lập tức trốn vào trong chăn, trong lòng ngàn vạn lần từ chối:

(Không thể nữa!  Cái thân thể nhỏ bé này của tui thật sự sẽ tan vỡ mất, hơn nữa mông còn đang đau đây này!)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!