Lâm Sơ Ngôn tuy nói là thích ngắm trai đẹp, nhưng thật ra với mấy quán bar mẫu nam cũng chẳng hứng thú lắm. Dù sao trước kia từng lăn lộn trong giới giải trí, trai đẹp kiểu gì mà chưa từng thấy qua?
Thế nhưng Nguyễn Kiều lại bảo mấy người đó còn nhiều "tài nghệ đặc biệt", thậm chí có thể dùng cơ bụng để mở nắp chai các kiểu. Lâm Sơ Ngôn chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế, nên trong lòng dấy lên sự hiếu kỳ cực độ.
Chu Các Chi đôi mắt đen nhánh chăm chú quan sát Lâm Sơ Ngôn, trong lòng hắn thoáng loạn, lập tức bắt lấy mấy từ then chốt: quán bar, mẫu nam.
"Mẫu nam là cái quỷ gì? Người mẫu à?"
Hắn từ trước tới nay rất hiếm khi xuất hiện ở mấy nơi phong nguyệt, quán bar hay câu lạc bộ đều chẳng mấy khi đặt chân đến. Trong giới ai cũng biết người nắm quyền Thiên Thịnh không thích những trường hợp như thế, thường tiếp khách là mời đến phòng trà tư nhân, hoặc sân golf.
Chỉ là... hình như chuyện này không đơn giản vậy.
Tên nhóc câm kia mỗi lần chột dạ liền bắt đầu chớp mắt làm nũng, thoạt nhìn ngoan ngoãn nhút nhát, nhưng một khi gặp phải Nguyễn Kiều – cái loại gan to bằng trời ấy – thì lập tức dám nghĩ dám làm, phối hợp cực ăn ý.
Nhìn dáng vẻ này, sớm muộn gì cũng bị Nguyễn Kiều dắt hư mất thôi.
"Trong lòng cậu đang nghĩ bậy cái gì vậy?" – Giọng Chu Các Chi vẫn khàn khàn như thường, trên người mặc đồ ở nhà, không còn dáng vẻ sắc bén, áp bức của kẻ ngồi trên cao quyền lực nữa.
Thực ra hắn cũng mới hơn ba mươi tuổi, vẫn còn rất trẻ. Nhưng trên người lại luôn mang khí chất thành thục, lão luyện của thương nhân tinh anh, khiến cho sự non nớt của Lâm Sơ Ngôn càng thêm lộ rõ. Dù sao tuổi tác giữa hai người đúng là chênh lệch không nhỏ.
Lâm Sơ Ngôn c*n m** d***, từ giọng điệu thản nhiên của Chu Các Chi lại nghe ra được một chút không hài lòng. Cậu phát hiện hình như mình càng ngày càng hiểu vị ông xã phản diện này qua vẻ mặt của hắn.
Đây cũng được tính là một loại kỹ năng *"thục sinh xảo" sao? Ngày ngày ở chung, hơn nữa còn từng "ngủ chung" hai lần...
(*"Thục sinh xảo (): Làm nhiều thì quen, quen rồi thì sẽ thành thạo, khéo léo.)
Ngón tay Lâm Sơ Ngôn siết chặt góc chăn, giãy giụa một hồi rồi vẫn quyết định lấy điện thoại ra, gõ chữ thẳng thắn:
"Nguyễn Kiều hẹn em đi quán bar chơi..."
Hai chữ mẫu nam liền bị cậu cố ý bỏ qua.
Chu Các Chi không chút lưu tình nhắc nhở:
"Lần trước ở hồ Tửu Lang, cậu uống say đến nỗi chính mình làm gì cũng quên hết rồi sao? Suýt nữa thì ngã xuống hồ."
... Đã làm gì?
Lâm Sơ Ngôn đúng là chẳng nhớ ra gì thật. Khi cậu có ý thức lại thì đã là ngày hôm sau, ngay cả làm thế nào trở về phòng cũng không biết.
(A—— chẳng lẽ mình say quá rồi làm ra chuyện gì quá đáng sao? Ví dụ như ôm Chu Các Chi không buông, hay thừa cơ giở trò... cắn loạn lung tung?)
Không thể nào không thể nào không thể nào!
Mặt Lâm Sơ Ngôn thoáng đỏ, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Từ trước tới nay cậu vẫn luôn cẩn thận đóng vai "cô vợ ngoan ngoãn đáng yêu", nếu chỉ vì uống say mà phá hỏng thiết lập nhân vật này thì quá thảm.
Nghĩ đến đây, ngược lại cậu còn thấy may mắn vì mình xuyên thành một người câm. Nếu không, với tính cách nói năng bừa bãi lúc uống rượu của cậu, chắc chắn sẽ lỡ lời khiến người ta kinh ngạc đến chết mất.
Chu Các Chi nhíu mày, còn muốn nói gì đó, thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ. Hắn đành ngừng lại, đứng dậy đi mở cửa. Quản gia đẩy xe thức ăn đứng ở hành lang.
Đến giờ ăn sáng.
Lâm Sơ Ngôn lập tức tỉnh táo, bụng sớm đã réo ùng ục. Lúc này ngửi thấy mùi hương lại càng đói, vội vàng xuống giường rửa mặt rồi chạy đi ăn.
Phòng ngủ của Chu Các Chi có một gian chuyên để dùng cơm, đối diện là biển, phong cảnh tuyệt đẹp. Hôm nay bữa sáng là thực đơn kinh điển của nhà họ Chu.
Nào là sủi cảo tôm cá muối tròn vo, tiền tài đỗ vàng óng, quyển thịt bò hoa tỏi tiêu đen, còn có cả... bánh bao xoa thiêu mới ra lò.
Lâm Sơ Ngôn đang vô thức cầm lấy một cái bánh bao thì ngẩn người: ăn cũng dở, trả lại cũng không xong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!