"Cậu là người của Long Vương Điện phải không?"
Sắc mặt Đường Chính Đạo lập tức thay đổi, ánh mắt tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Khương Uyên.
"Các người…"
Sau đó Đường Chính Đạo đưa mắt nhìn Diệp Phàm, suy đoán mối quan hệ giữa hai người.
"Diệp là một người bạn của tôi, có vấn đề gì không?"
"Nếu muốn động vào bạn tôi, vậy đừng trách tôi không khách sáo."
Mặt Khương Uyên lạnh như tiền, nói.
Nhất thời, sắc mặt Đường Chính Đạo không ngừng thay đối, ông ta liếc nhìn Diệp Phàm, lạnh lùng nói: "Nhóc con, xem như cậu may mắn."
Ngay sau đó, Đường Chính Đạo dẩn thuộc hạ của mình rời khỏi.
Còn Khương Uyên thì quay người nhìn về phía Diệp Phàm: "Thuộc hạ tham kiến Thiếu chủ."
"Vừa rồi cậu làm tốt lắm.1
Diệp Phàm nói với Khương Uyên.
"Thân phận của Thiếu chủ đâu phải hạng người như vậy có thế biết chứ?"
"Nhưng Thiếu chủ, có cần phải giải quyết tên này không?"
Khương Uyên hỏi.
"Thôi bỏ đi, dù sao ông ta cũng là chú ba của vợ tôi, tha cho ông ta một mạng đi. Nếu còn có lần sau, vậy đừng trách tôi ác."
"Đúng rồi, sao tự nhiên cậu lại đến đây?"
Diệp Phàm quét mắt nhìn Khương Uyên.
"Thuộc hạ tới đây là có chuyện quan trọng cần báo cáo."
"Phần Diềm Long Thủ, một trong Bát đại Long Thủ của Long Vương Điện, và Thương Liệt, một trong Tứ đại Long Tướng sắp đến quận Giang Nam ạ."
Khương Uyên báo cáo.
"Thương Liệt Long Tướng?"
"Gã đến đây đế làm gì?"
Diệp Phàm hỏi.
"Thuộc hạ không biết Thương Liệt Long Tướng tới Giang Nam quận để làm gì, chỉ là tối hôm qua thuộc hạ mới nhận được thông báo."
"Thiếu chủ, Phần Diêm Long Thủ lúc này phái ra một vị Long tướng, có quan hệ gì với Tả Thiên Dương không?"
Khương Uyên trầm giọng nói.
"Không thành vấn đề, gã tới thì cứ để cho gã tới. Nếu có chuyện gì, đến lúc đó cậu cứ thông báo với tôi, còn về thân phận của tôi thì đừng để lộ ra ngoài."
Diệp Phàm thờ ơ nói.
"Vâng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!