Nửa tiếng sau khi Diệp Phàm rời khởi nhà họ Bạch, tin tức nhà họ Bạch bị tiêu diệt nhanh chóng lan truyền khắp quận Giang Nam với tốc độ chóng mặt.
Nhất thời cả quận Giang Nam đều chấn động!
Thế lực khắp nơi đều khó mà tin được chuyện này.
Nhà họ Bạch là một trong bốn danh gia vọng tộc của quận Giang Nam đã truyền thừa trăm năm, vậy mà bị người ta tiêu diệt rồi ư?
Sao có thể chứ?
Nhưng cho dù mọi người không tin, thì sự thật đúng là nhà họ Bạch đã bị diệt môn, cả gia tộc từ trên xuống dưới mấy trăm người, bao gồm cả ông cụ Bạch và gia chủ nhà họ Bạch đều bị giết, không ai sống sót!
Cả khu nhà họ Bạch đã bị quân quận vệ phong tỏa!
Vì vậy, người của các thế lực gia tộc lớn ở quận Giang Nam không thể không tin nhà họ Bạch hưng thịnh một đời đã không còn!
Tuy nhiên thế lực các nơi nhanh chóng chuyển sang tò mò, rốt cuộc ai có năng lực đáng sợ như vậy, có thể diệt môn nhà họ Bạch?
Với thực lực của nhà họ Bạch, người có thể diệt môn một cách trắng trợn như vậy ắt phải có thực lực và thân phận đáng gờm thì mới làm được.
Sau đó có tin đồn nhà họ Bạch vì đắc tội một nhân vật lớn nên mới bị diệt môn.
Về phần nhân vật lớn kia là ai thì không ai biết.
Trong chuyện này, chỉ có gia chủ của ba danh gia vọng tộc còn lại và mấy gia chủ khác tới nhà họ Bạch phúng viếng mới biết chân tướng. Nhưng bởi vì câu nói kia của Diệp Phàm nên bọn họ không dám nói ra, thậm chí không dám tiết lộ cho người trong gia tộc mình để tránh gặp rắc rối. Dù sao đối phương có thể tiêu diệt nhà họ Bạch thì cũng có thể tiêu diệt bọn họ!
Tóm lại là gia chủ của các danh gia vọng tộc này đã chân chính nhớ kỹ Diệp Phàm, đồng thời bọn họ càng thêm chú ý tới nhà họ Đường ở Thiên Hải. Không có nguyên nhân nào khác, chỉ vì Diệp Phàm là người đàn ông của đại tiểu thư nhà họ Đường Đường Sở Sở!
Mà chuyện nhà họ Bạch bị tiêu diệt cũng kéo theo một loạt phản ứng dây chuyền.
Đầu tiên là trong phân điện quận Giang Nam trực thuộc điện Long Vương.
Khương Uyên trở về lập tức đến gặp điện chủ Tả Thiên Dương của phân điện quận Giang Nam, báo cáo chuyện Diệp Phàm.
"Gì cơ? Nhẫn Long Vương? Anh có chắc là mình không nhìn nhầm không? Thật sự là nhẫn Long Vương hả?"
Tả Thiên Dương nghe Khương Uyên nói xong, sắc mặt lập tức thay đổi, kinh ngạc nói.
"Thưa chủ nhân, thuộc hạ chắc chắn, đúng là nhẫn Long Vương, thuộc hạ không nhìn nhầm."
Khương Uyên trầm giọng nói.
"Nhẫn Long Vương? Đó là tín vật của điện chủ điện Long Vương mà!"
"Lẽ nào cậu ta…"
Hai mắt Tả Thiên Dương không ngừng lấp lóe.
"Thưa chủ nhân, lão điện chủ đã biến mất nhiều năm, chúng ta cứ tưởng ngài ấy chết rồi, nhưng bây giờ lại có người đeo nhẫn Long Vương của ngài ấy xuất hiện, vậy thì chỉ có hai khả năng."
"Một là người này cướp được nhẫn Long Vương của lão điện chủ. Hai, cậu ta là điện chủ điện Long Vương mới do chính lão điện chủ chọn ra, vì vậy mới đưa nhẫn Long Vương cho cậu ta."
Khương Uyên phân tích.
"Với thực lực của điện chủ, trên đời này có mấy ai là đối thủ của ngài ấy chứ? Thằng nhóc này làm sao có thể cướp nhẫn trong tay lão điện chủ được?"
Tả Thiên Dương lạnh lùng nói.
"Vậy thì chỉ có khả năng cậu ta là điện chủ mới được lão điện chủ lựa chọn. Chủ nhân, chúng ta có cần báo cho tổng điện ngay lập tức không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!