Ầm!
Ngay khi Diệp Phàm đánh bay một chiến sĩ quân Bạch Hổ trang bị vũ khí đầy đủ, cuối cùng Bạch Phong cũng ra tay.
Xoẹt!
Bạch Phong cầm một thanh kiếm lóe lên ánh sáng lạnh băng chém về phía anh, sức lực mạnh đến nỗi ngay cả không khí cũng bị xé toạc.
Rắc!
Đối mặt với thanh kiếm đầy khí thế của Bạch Phong, Diệp Phàm thậm chí còn không thèm nhìn, anh ra một đấm đập nát bấy thanh kiếm của đối thủ, đồng thời nắm đấm của anh đánh thẳng vào đối thủ, khiến đối phương bay thẳng ra ngoài.
Phụt!
Cả người Bạch Phong bay thẳng ra ngoài, đáp xuống trước mặt Bạch Khôn Sơn và Bạch Trần, xương ức của ông ta vỡ vụn, lòi cả xương trắng ra ngoài, miệng ông ta không ngừng phun ra máu.
"Phong Nhi!"
"Em hai!"
Bạch Khôn Sơn và Bạch Trần thấy Bạch Phong bị thương, lập tức hét lên.
Mà một đám chiến sĩ quân Bạch Hổ nhìn Bạch Phong bị thương thì trong mắt lóe lên vẻ hung ác, càng thêm điên cuồng lao về phía Diệp Phàm.
Binh binh!
Bốp bốp!
Thế nhưng đám chiến sĩ quân Bạch Hổ này xông lên hung hãn cỡ nào thì chết thảm cỡ đó.
Trong chớp mắt, năm phút trôi qua.
Ba nghìn chiến sĩ quân Bạch Hổ đều bị Diệp Phàm chém chết, xác người chất thành núi trên mặt đất, máu nhuộm đầy đất, nhưng trên người Diệp Phàm lại chẳng dính chút máu nào, chỉ là sát khí trên người càng thêm mạnh mẽ.
Giờ khắc này, toàn bộ hiện trường lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người ngây ra như phỗng, đều bị thủ đoạn giết người của Diệp Phàm làm chấn động.
Bọn họ không ngờ người này lại đáng sợ như vậy, một mình quyết chiến với ba nghìn chiến sĩ quân Bạch Hổ mà còn hoàn toàn diệt sạch đối phương.
Sức chiến đấu này quá mạnh!
Lúc này, sắc mặt của hai cha con Bạch Khôn Sơn và Bạch Trần vô cùng khó coi.
"Còn thủ đoạn gì nữa thì mang hết ra đây đi, bằng không, hai cha con ông chuẩn bị xuống âm phủ báo danh đi!" Diệp Phàm mặt mày lạnh tanh nói.
"Còn trẻ như vậy mà đã có thực lực này, chắc hẳn cậu cũng không phải người bình thường, cậu là người của thế lực nào?" Bạch Khôn Sơn nghiêm túc nhìn chằm chằm Diệp Phàm.
"Người chết không cần biết nhiều vậy làm gì." Diệp Phàm lạnh lùng nói.
"Người trẻ tuổi, kiêu ngạo như vậy không phải chuyện tốt đâu."
"Làm người vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn đấy."
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên, một ông già tóc bạc trắng lưng còng chống gậy đi ra.
"Lão Dư!" Bạch Khôn Sơn nhìn lão già kia, hô lên.
"Lão gia cứ yên tâm, hôm nay có lão nô ở đây rồi, lão sẽ không để cho oắt con này giết một người nào nhà họ Bạch đâu." Ông lão chống gậy nhẹ giọng nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!