Chương 2: Nữ chủ tịch xinh đẹp

"Tiếu thư, chạy nhanh đi!"

Thấy đám đàn ông cầm vũ khí sắp đuổi kịp, người đàn ông trung niên mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn hét lên, sau đó lao đến, hai tay ra quyền đối phó với đám người này.

Ầm ầm ầm!

Nhưng hố mạnh không địch nổi bầy sói, mặc dù sức chiến đấu của người đàn ông trung niên này không tồi, nhưng đối mặt với nhiều người cầm theo vũ khí chém như vậy, khó có thể đánh lại tất cả, lập tức có người nhản có hội lao đến chồ Giang Tuyết.

Giang Tuyết thấy cảnh tượng như vậy, sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, liên tục lùi về sau, kết quả chật trân ngã thắng về phía sau.

Nhưng Giang Tuyết chưa ngã xuống đất, mà bị Diệp Phàm đỡ được, ngã vào trong lòng ngực hắn.

Lúc này, mấy người kia cầm khảm đao chém về phía Giang Tuyết, không chút thương hoa tiếc ngọc!

"Tiếu thư!"

Người đàn ông trung niên hét lên khi thấy Giang Tuyết gặp nguy hiểm, cũng vì vậy anh ta sơ ý bị chém trúng một đao, máu tươi văng khẳp nơi.

Vút! Vút! Vút!

Đúng lúc này, Diệp Phàm vung tay, vài vệt sáng bạc bẳ n ra, trực tiếp đâm thắng vào trên người mấy người này, lập tức bọn họ không thế cử động.

Giang Tuyết thấy vậy, phản ứng đầu tiên là ngẩn người, sau đó vội vàng đứng dậy, cảm ơn Diệp Phàm: "Cảm ơn anh!"

"Không có gì!"

Diệp Phàm tùy ý nói, liếc mắt nhìn về phía người đàn ông trung niên đang bị đám kia bao vây tấn công, lại b ắn ra mấy chục vệt sáng bạc, dừng trên người nhóm người này.

Trong phút chốc, toàn bộ đám người cầm khảm đao này không thế cử động, giống như bị điểm huyệt, trên người bọn họ đều cắm một cây ngân châm!

Lúc này, trong ánh mắt của người đàn ông trung niên hiện lên sự khiếp sợ, nhìn về phía Diệp Phàm, trong lòng rất chấn động.

"Cảm ơn cậu đã ra tay cứu giúp!"

Người đàn ông lấy lại tinh thần, nhìn Diệp Phàm nói.

"Vừa rồi anh đã thi triển quân thế quyền của quân Thiên Sách đúng không!"

Diệp Phàm nhìn đối phương, nói.

"Cậu cũng biết chiêu thức quân Thiên Sách?"

Người đàn ông nhìn Diệp Phàm, kinh ngạc.

Diệp Phàm hơi mỉm cười, không nói

gì.

Người sáng lập quân Thiên Sách chính là lục sư phụ của hắn nên tất nhiên hắn biết!

"Tôi đã từng là một phần của quản Thiên Sách, sau này bị thương nên xuất ngũ!"

Người đàn ông mở miệng nói, khi nóỉ lên quân Thiên Sách, ánh mắt lộ ra sự tiếc nuối, sắc mặt có chút cỏ đơn.

"Chú Cung, chú bị thương rồi!"

Giang Tuyết nhìn thấy miệng vết thương không ngừng đố máu trên người người đàn ông này, nói.

"Tiểu thư, không sao, một vết thương cỏn con mà thôi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!