"Đi chết đi!"
Khỉ Diệp Phàm thốt ra giọng nói lạnh lẽo như Diêm La địa phủ, hắn trực tiếp đánh bay Bạch cảnh Thiên bằng một cú đấm.
Rầm!
Nháy mắt, một tiếng động lớn vang lên, Bạch Cảnh Thiên bị cú đấm của Diệp Phàm đánh bay ra ngoài, va vào một bức tường của sảnh tiệc, cả người bị ghim luôn lên đó, không rơi ra được.
Mà Bạch cảnh Thiên trong miệng không ngừng ứa ra máu tươi, xương ức vỡ vụn, hai mắt mở trừng trừng nhìn Diệp Phàm, chết không nhẳm mắt!
Chịu một đấm này, toàn bộ nội tạng của Bạch cảnh Thiên đều nát thành thịt vụn, chết đến mức không thế chết hơn được nữa.
Cho tới lúc này, cậu cả nhà họ Bạch, một trong tứ đại gia tộc ở quận Giang Nam, đồng thời cũng là người thừa kế vị trí gia chủ tương lai của nhà họ Bạch, đã bị Diệp Phàm một đấm đánh chết.
Giờ khâc này toàn bộ hội trường đều im lặng, lặng ngắt nhưtờ.
Người của các gia tộc và thế lực lớn ở Thiên Hải đều trợn to mẳt, lộ ra ánh mắt đờ đẫn, vẻ mặt cũng đều cứng đờ.
Mà sau khi xử lý xong Bạch Cảnh Thiên, Diệp Phàm xoay người đi tới bên cạnh Đường sở Sở, gương mặt vốn còn đang lạnh lùng thoáng chốc khôi phục biếu cảm vốn có, nói: "Bà xã, anh báo thù cho em rồi, đừng đau lòng nữa nhé."
"Anh Tiểu Phàm, anh ta …"
"Nó đáng chết!"
Đường sở sở đưa mắt nhìn Diệp Phàm đang muốn nói gì đó, Diệp Phàm đã lạnh lùng quát một tiếng.
"Bà xã ơi, chúng mình về nhà đi!"
Diệp Phàm trực tiếp ôm Đường sở Sở đi ra ngoài.
Mãi cho đến khi hai người họ rời đi, những người có mặt ở đó mới hoàn hồn, tiếng hít thờ thật sâu không ngừng vang lên bên tai.
"Cậu ta dám giết cậu cả nhà họ Bạch thật ư?"
"Điều rồi à?"
"Cậu ta không sợ nhà họ Bạch tức giận à?"
Lúc này, những người có mặt đều kinh ngạc, bọn họ nhìn thi thể dính trên tường của Bạch Cảnh Thiên, lòng vẫn không thể tin được đây là sự thật.
Cậu chủ của gia tộc nhất nhì quận Giang Nam cứ như vậy mà chết sao?
Giống như đang nằm mơ vậy!
"Thế mà Đường Sở Sở lại là vợ cậu ta thật hả?"
Lúc này Giang Tuyết mới hoàn hồn, tự lẩm bẩm một mình, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Trước đó ở trong xe, khi Diệp Phàm nói Đường sờ sờ là vợ của hần, Giang Tuyết hoàn toàn không tin, cho rằng đối phương chỉ đang chém gió thôi, nhưng không ngờ đó lại là sự thật, thậm chí hắn ta còn công khai gi ết chết cậu cả nhà họ Bạch vì Đường sở sở ngay trước mọi người, Giang Tuyết không khỏi cảm động và hâm mộ tình yêu này.
"Cậu cả nhà họ Bạch chết rồi, e là sắp có sóng gió kéo tới Thiên Hải rồi đảy."
Sắc mặt Giang Thiên Thành nặng nề nói.
Ba, anh ta sẽ không sao chứ?1
Ánh mẵt Giang Tuyết hiện lên vẻ lo lắng.
"Đừng quên cậu ta là đệ tử của Y Thánh Quỷ Cốc đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!