Diệp Phàm tát Bạch cảnh Thiên ngã ra đất, mọi người có mặt ở đó đều sững sờ!
Lúc này bầu không khí như đóng băng, người của các gia tộc lớn ở Thiên Hải đều trợn tròn mắt, vé mặt khó tin.
Tất cả mọi người đều không ngờ có kẻ dám đánh vào mặt đại thiếu gia nhà họ Bạch. To gan quá nhỉ?
Nhà họ Bạch là một trong bốn gia tộc giàu có nhất quận Giang Nam, truyền thừa trăm năm, ờ quận Giang Nam đã thâm căn cố đế, thế lực khổng lồ, ai dám chọc vào chứ?
Nhưng hôm nay lại có người làm như vậy, còn là một thanh niên!
"Thiếu gia!"
Lúc này, thuộc hạ của Bạch cảnh Thiên đã biến sắc, vội vàng đi đến nâng gã dậy.
"Mày… mày dám đánh tao?"
Bạch Cảnh Thiên sa sầm sẵc mặt, nhìn Diệp Phàm đăm đăm, trong mắt lóe lên sát ý mãnh liệt!
Gã đường đường là đại thiếu gia nhà họ Bạch, vậy mà lại bị người ta làm bẽ mặt trước đám đông, thật sự là vô cùng nhục nhã!
"Mày nhòm ngó vợ tao, hại vợ tao buồn bã rơi nước mắt, có chết cũng đáng đời!"
Diệp Phàm nhìn Bạch cảnh Thiên, gằn ra từng cảu từng chữ.
Giờ phút này, gương mặt vốn luôn treo nụ cười của Diệp Phàm đã trở nên lạnh như băng, trên người tỏa ra khí thế khiến người ta nghẹt thở.
Điều này chứng tỏ hắn đã nối giận!
Vừa rồi lúc Diệp Phàm nhìn thấy dáng vẻ rưng rưng nước mầt, tủi thân bất lực của Đường Sở Sở, hắn cực kỳ đau lòng, không chỉ đau lòng mà còn có lửa giận vô tận!
Ngoài bảy vị sư phụ ra, từ lâu Diệp Phàm đã coi Đường sở sở là người thân thiết nhất.
Bây giờ sở sở bị bắt nạt, tất nhiên Diệp Phàm nổi giận!
Rồng có vảy ngược, chạm vào ắt phải chết!
Mà Đường Sở Sở chính là vảy ngược của Diệp Phàm.
Nghe thấy Diệp Phàm nói năng ngông cuồng như vậy, mọi người đều giật mình. Lẽ nào tên này điên rồi? Hăn dám nói với Bạch thiếu những lời này, chẳng lẽ hắn còn muốn giết Bạch thiếu?
"To gan, ai cho phép cậu nói năng như vậy? Mau quỳ xuống xin lỗi Bạch thiếu đi!"
Bà cụ Đường chỉ vào Diệp Phàm và hét lên. Lúc này bà ta đang thầm mắng chửi Diệp Phàm trong lòng. Sao tẽn khốn này lại xuất hiện ở đây, lại còn đánh Bạch thiếu? Cậu ta muốn hại chết nhà họ Đường sao?
"Nếu không phải tôi nể tình bà là bà nội của Sở Sở, thì tôi đã xử bà từ lâu rồi."
Diệp Phàm liếc nhìn bà cụ Đường.
"Cậu…"
Bà cụ Đường giận tái mặt!
"Chàng trai, cậu nói linh tinh gì thế? Đây không phải là nơi cậu nẻn đến, cậu mau đi đi!"
Dương Ngọc Lan cũng vội vàng la Diệp Phàm.
"Anh ta không được đi!"
Bạch Cảnh Thiên cất lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!