"Tội chết miền bàn, tội sống khó tha!"
Diệp Phàm nhìn Sài Quyền phun ra tám chữ.
Sắc mặt của Sài Quyền thay đối, ánh mắt lóe lên nói: "Không biết công tử định xử lý thế nào?"
"Chặt một chân đi!"
Diệp Phàm lạnh giọng nói.
Xoạt!
Sắc mặt của cả Sài Quyền và hai đứa con trai cùng thay đổi.
"Mày dám?"
Sài Phong gầm lên về phía Diệp Phàm.
"Câm miệng!"
Sài Quyền quát Sài Phong, ông ta quay sang nhìn Diệp Phàm: "Là do tôi dạy dổ không nghiêm, vậy liền để đích thân tôi xử lý!"
Nói xong, Sài Quyền sai thuộc hạ tìm một cây gậy rồỉ đi về phía hai đứa con trai.
"Không, ba, con không muốn bị đánh gãy chân!"
Sàỉ Thần thấy ba mình đang đi tới, gương mặt hắn bị dọa tới trắng xanh, liên tục cầu xin.
"Nghiệt tử!"
Sài Quyền giận dữ quát lên, cây gậy trong tay đập thẳng xuống chấn Sài Thần.
Răng rắc!
AM!
Ngay lập tức, một chân của vị nhị thiếu nhà họ Sài đã bị đánh gãy, hắn kêu gào thảm thiết, quỳ rạp trên mặt đất.
Mà Sài Phong thấy cảnh tượng này thì sắc mặt khẽ thay đối, cũng không lẻn tiếng.
Răng rắc!
Tiếp đó, cây gậy trong tay Sài Quyền đập tới hướng cậu con trai cả, một chân hắn ta cũng bị đánh gãy, Sài Phong chí hừ lên một tiếng, cắn răng, cũng không kêu la!
"Công tử, không biết như vậy đã làm cậu hài lòng hay chưa?"
Sài Quyền ném cây gậy, ánh mắt nhìn về phía Diệp Phàm.
"Cút!"
"Nhớ kỹ, nếu còn xảy ra lần nữa thì không chỉ đơn giản là đánh gãy một chân thôi đâu!"
Diệp Phàm hờ hững nói.
Lời này truyền vào tai vị Đô Đốc của Thiên Hải khiến ông ta có một loại cảm giác như vong hồn người chết!
"Vâng, vâng!"
Sài Quyền gật đầu lia lịa, ông ta vội vàng gọi người đưa hai đứa con trai rời đi, đám binh lính bị đánh cũng được dìu nhau rời khỏi Bách Hoa Lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!