Bách Hoa Lâu, nơi trăng hoa nối tiếng nhất Trung Quốc, được rất nhiều nam giới ưa thích, trong này có vô số danh cơ hoa đán như hoa như ngọc.
Những danh cơ hoa đán này không chỉ có tướng mạo tuyệt mỹ, hơn nữa còn giỏi các loại kỹ năng, đánh đàn, nhảy múa, diễn tấu, thậm chí còn giỏi cả thư pháp và hội họa, có thể nói là cầm kỳ thư họa, ca hát nhạc cụ tất cả đều thông thạo!
Có điều Bách Hoa Lâu lại có một quy củ đặc biệt, đó chính là bán nghệ không bán thân.
Hề là khách của Bách Hoa Lảu, tuyệt đối không thể ép buộc con gái của Bách Hoa Lâu làm ra bất cứ chuyện gì bán đứng thân thế, trừ khi người con gái này tự nguyện. Nếu không mặc kệ thân phận của khách lớn thế nào, chỉ cần dám làm loạn, thì sẽ bị Bách Hoa Lâu đuổi cố, những người khách này về sau còn không thể trả thù Bách Hoa Lâu!
Nhưng dù là như vậy, Bách Hoa Lâu vẫn trở thành nơi xa hoa đồi trụy, tha hồ hưởng lạc của vô số đàn ông, rất được quyền quý, người nổi tiếng, đại thiếu nhà giàu ưa thích.
Trong mấy năm ngắn ngủi, Bách Hoa Lâu đã mở khắp các thành phố lớn ở chín quận của Trung Quốc, trở thành một đặc sắc lớn của Trung Quốc!
Thiên Hải cũng có một Bách Hoa Lâu, nằm ờ một nơi sầm uất của Thiên Hải. Lúc này, Diệp Phàm đã đến bên ngoài Bách Hoa Lâu của Thiên Hải.
Bách Hoa Lâu này là một tòa lầu các cao tới mấy chục mét, hơn nữa là xây dựng theo lầu các cố đại, có thế nói là phong cách cổ kính.
Ngoài cửa có bốn người phụ nữ mặc sườn xám, tướng mạo vô cùng xinh đẹp đang tiếp đón khách, xung quanh còn đổ đầy các loại xe sang!
Diệp Phàm liếc nhìn Bách Hoa Lâu, rồi bước vào bên trong.
"Mời công tử vào trong!"
Bốn tiểu thư mặc áo sườn xám kia khom người nói với Diệp Phàm.
Diệp Phàm vừa bước vào trong Bách Hoa Lâu đã nghe thấy một tiếng đàn nhẹ nhàng du dương, xen lẫn với một tiếng hát vui tai. Ánh mắt hắn liếc qua, thấy ờ giữa Bách Hoa Lâu này có một sản khấu, trên sản khấu này có bốn người phụ nữ tuyệt đẹp mặc trang phục thời Đường cố đại.
Bốn người, một người gảy đàn, một người thổi tiêu, một người nhảy múa, một người ca hát, có thể nói là phối hợp hoàn mỹ, vô cùng ăn ý, mang lại một cảm giác vui tal vui mắt cho người ta!
Trên lầu xung quanh ngồi đầy người, về cơ bản đều là nam giới.
Bọn họ nhìn bốn người phụ nữ trên sân khấu, đều là dáng vẻ si mê!
Một đàn một tiêu một múa một hát diễn tấu xong, hiện trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm rền, không ngừng có người reo hò khen hay!
"Xuân Lan, Hạ Trúc, Thu Cúc, Đông Mai, cảm ơn các vị khách đã thường thức!"
Bốn cỏ gái mặc trang phục thời Đường trên sân khấu đứng dậy cúi người nói.
"Xuân Hạ Thu Đông này không hổ là tứ đại hoa đán của Bách Hoa Lâu, đúng là tuyệt vời!"
"Đáng tiếc bốn người này vẫn chí bán nghệ khỏng bán thản, khiến vô số người chỉ có thể thấy bắt thèm!"
Nhìn bốn người đẹp trên sân khấu này, không ít khách khứa có mặt ở đây đều nhao nhao cảm thán.
Sau đó, bốn hoa đán này định rời
sân.
Lúc này, một công tử bột sắc mặt đỏ bừng, ngà ngà say đứng dậy, chỉ bốn hoa đán này, nói: "Bốn các cô đừng đi, tới uống rượu với tiếu gia!"
"Công tử, xin lổỉ, bốn ngườỉ chúng tôi chỉ phụ trách biểu diễn, không uống rượu cùng!"
Xuân Lan trong bốn hoa đán này mỉm cười nói.
"Công tử, để nô gia uống với anh!"
Lúc này, một cô gái ăn mặc hở hang tới bẽn cạnh công tử bột này.
"Cút!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!