Sau vài ngày đỗ bệnh Kỳ Hạo Lâm thành công mặt dày mày dạn ăn vạ ở Lưu Ly Phi Uyển.
Tiết Phi thấy thế cũng mặc kệ anh , nhưng cũng như thế cô bắt đầu có một cái đuôi bám theo sau.
" Phi Phi , bánh này ăn ngon quá! "
" Phi Phi , em vẽ đẹp thật đấy!."
" Phi Phi chắc tiểu Hắc nhớ em lắm rồi đấy!."
" Phi Phi , hoa này tên gì thế nó đẹp quá đi!.
xinh đẹp hệt em vậy!."
" Phi Phi ! Phi Phi ơi!."
Tiết Phi bóp trán , anh bị sốt đến váng đầu rồi ư! suốt ngày cứ treo tên cô ở cửa miệng mà gọi !.
Kỳ Hạo Lâm vô cùng vui vẻ mà ăn nhờ ở đậu một chút ngượng ngùng cũng không , tranh thủ lúc Phi Phi về phòng , anh thong dong đi tìm Tiết Vũ.
Cốc!.
cốc!.
cốc!.
lạch cạch!.
" Chuyện gì ??"
Tiết Vũ vừa tắm xong chỉ quấn mỗi khăn tắm đi ra ngoài , thấy người đến là Kỳ Hạo Lâm cậu nhíu mày ghét bỏ.
" Ầy!.
em trai thả rông như thế mà đi ra ngoài không tốt lắm đâu! "
Anh trề môi lách người đi vào phòng cậu.
" Liên quan gì tới anh! "
Kỳ Hạo Lâm khinh thường nhìn cậu.
" Hừ! liên quan lắm chứ! cậu là đang ở cùng chị gái của mình đấy "
" Thì sao , lúc nhỏ toàn là chị ấy tắm cho tôi đấy thôi! "
" Bây giờ thì khác!."
Anh nghẹn ứ cả họng , đối với người phòng đơn gối chiếc cả nửa tháng nay mà nói là rất đố kỵ đấy!.
dấm chua tung toé khắp nơi.
" Tên dở hơi!."
Kỳ Hạo Lâm liếc nhìn cậu khoé mắt lại đụng vào một vật ở góc phòng.
" Cậu cũng có cái này sao!."
Anh vươn tay chạm vào mô hình người nhện trên bàn , Tiết Vũ đi đến đánh vào tay anh cái bép!.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!