" Thưa Kỳ tổng , ngài Simon đang bận họp , nếu anh muốn đợi thì mời sang phòng khách ạ "
Cô thư ký nở một nụ cười vô cùng chuyên nghiệp với Kỳ Hạo Lâm.
Anh cắn răng....! được đợi thì đợi , hôm nay giá nào anh cũng phải gặp được Tiết Vũ .
" Được tôi ở đây đợi cậu ta...."
Hậm hực đi đến sofa dành cho khách , anh vắt chéo hai chân nới lỏng cà vạt ra cho thoải mái.
Một tiếng trôi qua..... không sao cậu ta đang bận ..... anh đợi....
Hai tiếng trôi qua..... anh tự nhũ lòng.... phải nhịn ..... đợi.....
Ba tiếng trôi qua .... vì Phi Phi , nhịn....! nhịn... nhịn.....
Bốn tiếng trôi qua..... con mẹ nó , anh đây nhịn nữa thì đem tên đi viết ngược lại luôn.
Rầm..... cánh cửa văn phòng bị anh đá văng , cô thư ký đi theo sau ngăn cản không được chỉ có thể đứng một bên vò góc áo....
" Ngài Simon , tôi ngăn anh ta lại không được...."
Tiết Vũ ngồi nhàn nhã pha trà , cậu không ngẩng đầu lên mà phất phất tay ý bảo cô thư ký lui ra ngoài.
" Tiết Vũ , chơi tôi như thế cậu vui lắm à...."
Kỳ Hạo Lâm hậm hực ngồi xuống đối diện với Tiết Vũ .... bây giờ nhìn cái dáng vẻ tao nhã của cậu ta anh hận không thể đập cho vài cái ....
" Nóng vội thế sao , uống tách trà cho hạ hoả đi...."
Cậu mỉm cười đẩy tách trà đến trước mặt anh , chính mình cũng chậm rãi thưởng trà.
Anh thô lỗ cầm tách trà lên một ngụm liền uống hết.
" Chờ cũng chờ rồi.... trà cũng đã uống xong .... chúng ta vào vấn đề chính đi...."
" Hửm.... anh nói đi..."
Không thèm nhìn mặt Kỳ Hạo Lâm cậu chỉ nhẹ nhàng đáp lại một câu rồi chăm chú vào tách trà trên tay.
" Cậu muốn như thế nào mới để cho tôi gặp Phi Phi đây...."
Anh không có ngu Tiết Vũ nhắm vào Kỳ thị để ngán chân anh ở đó , nếu anh còn chậm trễ sợ rằng câu nói trước đây của cậu ta sẽ thành hiện thực.
" Vậy anh nghĩ như thế nào...."
Tiết Vũ đặt tách trà xuống , nhếch môi nhìn về phía anh.
" Tôi nghĩ chuyện trên báo chí cậu cũng đã điều tra qua , cậu biết rõ tôi đến đó để làm gì mà đúng không "
" Đúng.... nhưng chị gái tôi đâu biết được , chị ấy đau lòng rồi mà lỗi là do anh vậy thì liền tính lên người anh vậy...."
" Tiết Vũ.... tôi chấp nhận là tôi thua cậu , chỉ mong cậu để cho tôi gặp Phi Phi .... cậu thích chia rẽ uyên ương lắm à "
Quân tử thì phải biết co biết dãn , mà muốn có được vợ vậy thì phải sử dụng châm ngôn này nhuần nhuyễn hơn....
" Ohh.... vậy à thắng thua thì tôi không cần , mà xem anh có đủ thành ý hay không đã "
" Cậu nói đi....."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!