Đại sảnh không khí đè nén đến cực độ , ba Kỳ tức giận thở hỗn hển được mẹ Kỳ ngồi trấn an cạnh bên , Kỳ lão trầm mặc không nói gì , Lương Giai Kỳ thì khép nép ngồi cạnh Kỳ Hạo Lâm .
" Chuyện trên báo chỉ là hiểu lầm , con lập tức sẽ cho người đi làm rõ "
" Anh Hạo Lâm , nếu anh làm như vậy thì em phải làm sao ?"
Kỳ Hạo Lâm vốn nén cơn giận xuống anh muốn giải quyết xong chuyện ở đây rồi về nhà tìm Phi Phi , nhưng nghe Lương Giai Kỳ trơ trẽn hỏi anh như vậy thì lập tức bùng nổ.
" Cô làm sao thì liên quan gì tới tôi , Lương Giai Kỳ đừng tưởng tôi không biết đây chính là chuyện tốt cô làm ra "
" Hạo Lâm , em không có mà...."
" Không có ... Lương Giai Kỳ bao năm qua cô thay đổi nhiều thật đấy đến nổi tôi phải thốt lên kinh ngạc , quay phắt một cái lại thành một kẻ tiểu nhân nham hiểm trơ trẽn cùng cực luôn...."
" Hạo Lâm hức.... hức... hức ..."
" Khóc nhiều vào tôi cũng không động lòng đâu làm chi cho tốn công , tôi nói cho cô biết Phi Phi chịu tổn thương một phần tôi bắt cô trả gấp 10 "
" Phải bây giờ trong lòng anh chỉ có cô ta , anh tránh mặt em , dồn ép công ty nhà em , bây giờ anh muốn làm gì thì làm nốt luôn đi...."
Kỳ Hạo Lâm quá độc mồm độc miệng mắng ba câu đã khiến Lương Giai Kỳ khóc đến thất thanh.
Ba Kỳ không chịu được nữa phải ngăn lại.
" Đủ rồi...."
Kỳ Hạo Lâm quay mặt đi chỗ khác không muốn nhìn thấy bản mặt của Lương Giai Kỳ nữa ... dồn ép công ty nhà cô ta , hứ.... bao năm qua không có Kỳ thị hỗ trợ một bên thì hôm nay cô ta còn được làm Lương đại tiểu thư chắc.....
" Nếu đã vậy thì ...! Giai Kỳ , con về đi sau này cũng ít đến đây một chút tránh khỏi hiềm nghi.
Hạo Lâm chuyện trên báo chí giải quyết nhanh chóng đi , đừng để tiểu Phi con bé đau lòng "
" Bác trai bác đây là muốn đuổi con sao "
Cô ta không ngờ bao nhiêu công sức bỏ ra lại đón lấy sự xua đuổi này.
" Tùy con nghĩ , dẫu sao chuyện này cũng liên quan đến danh dự Kỳ gia ta không thể nhân nhượng...."
" Được , con đi...."
Cô ta khóc thút thít ôm mặt chạy ra khỏi Kỳ gia , nỗi nhục hôm nay cô ta nhất định phải để bọn họ trả giá.
Lương Giai Kỳ rời đi Hạ quản gia vừa vặn trở về , Kỳ Hạo Lâm sốt ruột tiến lên hỏi.
" Hạ quản gia , Phi Phi cô ấy sao rồi ạ "
Nét mặt Hạ quản gia có chút nhăn nhó ông ta khó khăn mở lời.
" Thưa cậu hai , tiểu thư tâm trạng không tốt lắm "
" Vậy cô ấy đi đâu rồi ạ "
" À... cái này...."
" Hạ quản gia cô ấy ở đâu.... ông đừng ấp úm nữa "
Anh lo lắng như ngồi trên đống lửa khi nảy ba anh không giữ anh lại thì anh đã đuổi kịp theo cô rồi , mà Hạ quản gia cứ ấp úm mãi khiến anh lo thêm.
" Tiểu thư cô ấy đến..... Lưu Ly Phi Uyển .... nói là sẽ ở đó không trở về nữa...."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!