Chương 42: Chap 42

Chớp mắt đã đến cuối tuần , hai người sửa soạn một chút mua thêm ít đồ rồi suất phát về Kỳ gia đại trạch.

Vừa đến cửa đã nghe có tiếng cười nói vui vẻ bên trong.

Ta nói đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Tiết Phi nhìn thấy Lương Giai Kỳ đang ngoan hiền ngồi cạnh mẹ Kỳ cười nói rất thân thiết , cô hít một hơi thật sâu bình tĩnh bước vào .

Mà Kỳ Hạo Lâm đi bên cạnh cô huyệt thái dương trên đầu anh bắt đầu giật liên hồi.... anh thiết nghĩ kiếp trước chắc anh tạo nghiệp nặng lắm không , mà kiếp này toàn gặp chuyện gì không đâu.

Anh nhìn sang Tiết Phi thấy cô đứng bên cạnh vẫn bình tĩnh thong dong như trước , nhưng anh biết trong lòng cô đang rất khó chịu , anh ôm vai cô tiến lên chào hỏi mọi người trước.

" Ông nội , ba mẹ con về rồi"

Lương Giai Kỳ nghe thấy tiếng của anh liền như chim sổ lòng mà chạy lại thân thiết gọi một tiếng.

" Anh về rồi sao , em và mọi người đang đợi anh đấy "

Cô ta làm lơ Tiết Phi bên cạnh anh đi đến định ôm lấy cánh tay anh , nhưng bị anh né đi .

" Phi Phi vào thôi em "

Tiết Phi nhàn nhạt nhìn anh một cái cô gật đầu lướt qua người Lương Giai Kỳ bước vào trong , cô mỉm cười dịu dàng .

" Ông nội , ba mẹ con mới về "

Nghe được câu nói của Tiết Phi Lương Giai Kỳ trợn to hai mắt này.... sao có thể ....

Thật ra Tiết Phi đã gọi hai ông bà Kỳ bằng ba mẹ đã lâu rồi , cô thường đến bầu bạn cùng họ lâu ngày cũng sinh ra cảm tình , tính cách cô vốn dịu hiền ngoan ngoãn .

Nên cả hai rất yêu thương và hài lòng với đứa con dâu tương lai này , không ngần ngại mà để cô gọi một tiếng ba mẹ trước.

" Tiểu Phi về rồi thì đến ngồi đây đi con "

Mẹ Kỳ hiền từ nhìn cô vẩy tay ý bảo cô đến , Tiết Phi bước đến ngồi xuống ghế bên trái tay của Kỳ lão gia.

Kỳ Hạo Lâm bị cô ngó lơ vô cùng tuổi thân mà vác mông đi đến ngồi cạnh cô.

Lương Giai Kỳ thấy thế cắn răng đi qua ngồi cạnh mẹ Kỳ.

" Ôi ...! cháu dâu của ta về rồi à... ta nhớ cháu quá đi mất "

Kỳ lão gia cười tít cả mắt với Tiết Phi , Kỳ Hạo Lâm ngồi cạnh khẽ trề môi .

" Cô ấy chỉ có ba ngày không đến mà ông cứ như ba năm vậy , ông nhớ mấy món ăn cô ấy nấu thì cứ nói đại đi "

" Thằng nhóc thối , có tin ta lấy gậy đánh anh không , con bé ba ngày không đến ta liền nhớ , còn anh ba năm không đến ta cũng mặc kệ .... xéo qua một bên đi...."

" Ông rốt cuộc con có phải cháu của ông không vậy ...."

" Không phải....."

Kỳ Hạo Lâm bi đát ngồi một bên ôm ngực như là đau lòng lắm lắm vậy.

Tiết Phi bật cười .

" Ông ơi , cháu có mua ít hạt sen tươi hôm nay cháu nấu chè hạt sen cho ông nếm thử nhé."

" A ...! được....! được... ta lâu rồi cũng không có ăn món này ...."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!