Edit: Socnau
Beta: ShaoranCỏ
Lúc xe Tư Gia Di sắp rẽ vào căn hộ ở khu chung cư, phát hiện phía sau có xe đi theo
Chiếc xe kia càng ép càng gần, cô thử gia tăng tốc độ, nhưng tình hình giao thông có vẻ tắc nghẽn, muốn tăng tốc cũng không nhanh được bao nhiêu, chỉ có thể dẫn chiếc xe kia đi lòng vòng.
Cô ở nơi này nhiều năm, quen đường quen lối, vòng vèo ba bốn vòng, cuối cùng cũng cắt đuôi được chiếc xe kia, lúc này cô mới yên tâm, vội vã lái xe chạy về chung cư, không ngờ tới đã có phóng viên canh sẵn, ôm cây đợi thỏ.
Mấy tháng nay Tư Gia Di gặp phải không ít phóng viên vây quanh, trước đây khi cô tham gia lễ premiere cũng gặp phải nhiều phóng viên như vậy, nhưng trường hợp như ngày hôm nay vẫn là lần đầu tiên, lời cảnh cáo của Diêu Tử Chính vẫn còn vang vọng bên tai, Tư Gia Di không kịp sắp xếp những nghi vấn trong lòng, vội vàng quay đầu, chạy xe thẳng ra đầu đường (Lễ premiere:
buổi lễ quy tụ nhiều gương mặt đạo diễn và diễn viên nổi tiếng)
Nhìn qua gương chiếu hậu, thấy có người phát hiện, đuổi theo gọi tên mình, Gia Di không ngừng tăng tốc, trong lúc sắp rẽ vào khúc quanh, phía trước đột nhiên có người lao ra. Người đó làm bộ cản xe cô, còn không ngừng ở phía trước kính chắn gió xe, bấm máy ảnh lia lịa, dưới tình thế cấp bách cô dồn sức bẻ mạnh tay lái, chiếc xe chấn động mạnh, sau đó "Rầm" một tiếng
Ý thức của cô lập tức rơi vào trạng thái choáng váng, mơ hồ nghĩ: Chắc là đâm vào đường phân cách....
Cùng với tiếng bật ra của túi khí an toàn, Tư Gia Di mất đi ý thức.
****
Khi tỉnh lại, xung quanh đều là mùi nước sát trùng, cô mới khẳng định, bản thân mình đang ở bệnh viện
Tay chân đều có thể cử động, nhưng đầu rất choáng váng, cổ bị nẹp cố định, không thể chuyển động. Ở trên giường bệnh phát ra những tiếng sột soạt, trong bóng tối có người đi về phía mình, bước chân chậm rãi, Gia Di không khỏi giật mình, nhìn về phía đó, chỉ loáng thoáng thấy bóng một người, theo bản năng, hỏi: "Diêu Tử Chính ?!"
Diêu Tử Chính đi tới bên giường bệnh, dưới ánh trăng, vuốt vuốt tóc cô
Hắn bình tĩnh làm người ta yên tâm, nhưng cô vẫn muốn hỏi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì ?!"
"Tin tôi, đừng hỏi bất cứ điều gì"
Câu đầu tiên liền chặn miệng cô.
Sau mấy ngày dưỡng bệnh, thay vì cô là bệnh nhân, lại thấy mình rất giống phạm nhân. Ở tạm trong căn biệt thự của Diêu Tử Chính ngoài vùng ngoại ô, ti vi chỉ có thể bắt được mấy kênh truyền hình ít ỏi, ngay cả internet cũng không có
Hai con người cuồng công việc, bây giờ phần lớn đều ở cạnh nhau.
"Trước đây chưa từng nghe anh nói có một biệt thự ở đây ?!"
"Chỉ khi nào gặp chuyện cực kỳ buồn phiền, tôi mới tới chỗ này ở lại mấy ngày, sau khi biết em, tôi rất ít buồn"
Cô thích nghe những lời nói ấm áp này, nhưng vấn đề trước mắt cô không thể làm được như hắn, thản nhiên ở một chỗ: "Bao giờ chúng ta trở về thành phố ?!"
"Cách xa thế giới bên ngoài, ở vài ngày cùng tôi, không tốt sao ?!"
"Bình thường anh còn bận rộn hơn cả tôi, bây giờ rảnh rỗi, làm sao anh chịu được ?!"
"So với công việc, em quan trọng hơn"
Cô nhìn người đàn ông đang nói chuyện kia, trong lòng lặng lẽ nghĩ, hắn có khả năng tiềm ẩn để làm chuyên gia đàm phán.
Trên cổ Gia Di bị nẹp, ăn cơm mặc quần áo đều không dễ dàng, Diêu Tử Chính bây giờ trông rất giống hộ lý, chăm sóc cô khá chu đáo. Bản thân cô cảm giác được, hắn thực sự bước vào cuộc sống của mình
Thì ra hắn cũng thích ăn chocolate của một nhãn hiệu nổi tiếng
Thì ra tài nấu nướng của hắn rất tệ, ngoài việc làm món rau trộn, tất cả những món khác đều thất bại
Thì ra hắn không hề thuận tay trái, hiện giờ quen dùng tay trái chỉ vì khi nhỏ đánh nhau với người khác bị tổn thương dây thần kinh tay phải . Hắn không biết thắt caravat, người giúp việc phải đem caravat thắt lại trước đó, rồi treo lên để hắn có thể dùng bất cứ lúc nào. Khi hắn ở nhà, cho tới bây giờ đều đi chân trần, không đi dép lê
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!