Chương 14: (Vô Đề)

Edit: cereniti

Mở cửa phòng bếp, lách người đi về phía trước, mùi thơm nhè nhẹ của thức ăn bay tới, Diêu Tử Chính nghiêng đầu nhìn, một bàn đầy thức ăn. Mi tâm nhíu lại, đi sâu hơn vào trong, quả nhiên thấy bóng lưng ai đó ở trong phòng khách.

"Đừng tùy tiện tới đây, tôi không muốn nói lời này lần thứ ba." Giọng của hắn mơ hồ không vui.

Người phụ nữ nghe vậy từ từ xoay ngời lại. Nhưng đó không phải là Quý Khả Vi.

Tư Gia Di quay đầu, trong chớp mắt nhìn thấy rõ Diêu Tử Chính đang trố mắt sững sờ.

Loại vẻ mặt này là lần đầu tiên cô thấy từ người đàn ông này . Hắn nhận lầm cô thành người nào khác ?! Chuyện này càng khiến cho tâm tình Gia Di càng tồi tệ hơn việc nghe thấy lời nhắn khi ấy.

"Sao em lại tới đây ?!"

Hắn đang cố gắng điều chỉnh vẻ mặt, Tư Gia Di có cảm giác không vui, lườm chiếc điện thoại một cái, không xác định rằng mình đã xóa sạch tin nhắn kia hay chưa, lại ngẩng đầu nhìn hắn, gắng sức cười: "Lúc trước không phải anh bảo, khi trở về nước hi vọng có thể ăn một bữa cơm do tự tay tôi làm hay sao ?! Hiện tại tôi đã làm đấy, không quá trễ chứ ?!"

Hắn hôn một cái lên mặt cô thay cho câu trả lời. Thái độ thân mật làm người ta kinh ngạc. Tư Gia Di cần chút thời gian suy nghĩ, nhẹ nhàng né tránh lồng ngực hắn, đi tới nhà bếp: "Đồ ăn cũng lạnh rồi, tôi đi hâm lại."

***

Ăn cơm, chạm cốc, nói một ít chuyện xảy ra trong thời gian gần đây, phần lớn thời gian còn lại là trầm mặc. Sau khi ăn xong món điểm tâm ngọt là món bánh pút

-đinh Tư Gia Di tự mình làm, cô thừa nhận bản thân mình luôn luôn nghĩ đến cú điện thoại kia, rồi lại nghĩ tới mình rốt cuộc bị ngộ nhận cái gì, khống chế tâm tư yên lặng nhìn hắn, hiển nhiên không thấy cảnh hắn ăn món bánh pút

-đinh.

Chỉ ăn một muỗng, sắc mặt đã hơi sững lại.

Tư Gia Di cũng ăn thử một muỗng. Phát hiện bánh pút

-đing mặn chát.

Cho đến khi hắn ăn xong món bánh pút

-đing, cô mới ậm ừ hỏi: "Anh ăn bánh pút

-đing mặn thật ư ?!"

"Ừ."

"Vậy anh đã ăn hết nó ?!"

"Bởi vì đó là do em làm."

Tư Gia Di nhịn cười không được, song vẫn kiên định nói: "Đây là câu nói lấy lòng cổ lỗ sỉ nhất tôi từng nghe."

"Em là người phụ nữ ngang ngạnh nhất tôi từng thấy." Hắn dịu dàng sặc sụa đáp lại.

Bỏ qua mọi chuyện trước đây, giờ khắc này hắn rất vui.

Tư Gia Di lại rót cho mình gần nửa ly rượu đỏ, đầu ngón tay hắn lướt nhẹ quanh mép ly. Cô yên lặng suy đoán hắn đang suy nghĩ những gì, rồi đột nhiên nghe thấy hắn mở miệng: "Tối nay đừng đi."

***

Ở bên người đàn ông này lâu, sẽ dần dần có một loại cảm giác như muốn bất chấp tất cả.

Giống như hiện tại.

Cô thậm chí không rõ vì sao trong lòng có nhiều nghi vấn, lại có cảm giác kích động đáp ứng hắn. Thật vất vả lý trí mới chiếm thế thượng phong, cô nói: "Sáng sớm mai, tôi phải đi diễn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!