"Nóng ở đây à?" Khớp tay của Ôn Chước lướt qua gò má anh.
Vệ Lăng trợn to mắt, trên mặt anh có mồ hôi, sao Ôn Chước lại đi đụng vào anh?
"Hay là ở đây?"
Ngón tay của Ôn Chước cọ qua môi dưới của Vệ Lăng, giọng nói của hắn trầm hơn bình thường, trong ánh mắt có một loại cảm giác áp bức.
"Hay là ở đây..."
Ôn Chước đột ngột giật sợi dây lưng quần thể thao của Vệ Lăng, làm anh giật mình đến mức làm đổ cả ghế, loạng choạng một cái nhưng ai dè lại bị hắn dùng một tay kéo lại gần.
Vệ Lăng hé miệng, phát hiện ra mình chẳng nói gì nên lời, cả người như bị kẹt băng vậy.
"Thực ra mấy cái này đều không tính là nóng. Còn có chuyện còn nóng hơn nữa, tôi dạy em nhé."
Ngón tay của Ôn Chước len vào mái tóc mới gội của Vệ Lăng, đột nhiên ấn anh lên mặt bàn.
Hai tay hắn đè ở hai bên Vệ Lăng, mang theo khí thế chèn ép mọi phản kháng của anh, đó là một Ôn Chước đầy cảm giác xâm lược mà anh chưa từng thấy.
"Có muốn thử không?"
Ôn Chước ghé sát vào tai anh mà nói.
Bầu không khí vốn nóng và ẩm ban đầu lập tức trở nên hanh khô đến mức nổ tung được.
Trái tim như thể muốn vỡ tung trong lồng ngực vậy, bên tai Vệ Lăng vang từng hồi chuông máy móc.
"Nhịp tim nhanh quá!! Sao lại thế này?"
Trên hành lang vang tiếng bước chân của các bác sĩ đang lao tới.
Ôn Chước đang đỡ Vệ Lăng đột nhiên hít vào một hơi, nhắm mắt lại, nhanh chóng lùi ra sau.
Bác sĩ Thang đã lao tới cạnh giường.
"Có phải là hôm nay truyền dịch Kali quá liều không?"
Ôn Chước đứng ngoài đám người, điều hoà lại nhịp thở của mình, co ngón tay lại, nắm đấm siết chặt gần chết, khi hắn chậm rãi ngước mắt lên, ánh xanh huỳnh quang nơi đáy mắt cuối cùng cũng biến mất.
Còn Vệ Lăng nằm trên giường đột nhiên cong lưng lên, oxy ùa vào phổi của anh, đồng tử mắt vốn mất tiêu cự của anh bỗng nhiên tập trung lại.
Tiếng máy đo nhịp tim vốn dồn dập cuối cùng cũng ổn định trở lại từng chút một.
"Tôi... tôi sao vậy?"
Theo nhịp tim dần ổn định lại, trong đầu của Vệ Lăng có cái gì đó... bị đè nén xuống.
"Vừa rồi nhịp tim của anh quá nhanh, sợ chết mất!" Bác sĩ kính đen vỗ lồng ngực.
Lại là một chuỗi các thể loại kiểm tra, Vệ Lăng liếc mắt, nhìn thấy Ôn Chước bước ra khỏi phòng bệnh.
Hắn đứng trong hành lang, rút cái hộp thuốc lá kim loại đó trong túi ra, lấy một điếu ra rồi ngẩng đầu, trong phổi như có một đóm lửa đang thiêu đốt, nhưng hắn lại không thể khiến nó cháy dữ dội hơn.
Qua một lúc lâu, đám bác sĩ lũ lượt ra ngoài.
"Giáo sư Ôn, nhịp tim của Vệ Lăng đã bình thường trở lại rồi. Chúng tôi vừa mới kiểm tra sơ bộ, không phát hiện ra vấn đề gì, kết quả lấy máu thì cần một tiếng đồng hồ nữa mới có."
Ôn Chước gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!