Chương 8: Cậu không nói gì thì đau lưng chắc?

Ôn Chước nói dứt câu, Vệ Lăng trợn to mắt nhìn hắn.

Ôn Chước vừa nói gì vậy?

Vệ Lăng cảm thấy mình tỉnh lại mà sao thế giới lại thay đổi thế này? Thế mà Ôn Chước đã không còn là Ôn Chước trong kí ức của anh nữa.

Anh còn nhớ lúc Ôn Chước từ chối đòi hỏi của ông bố tham lam và điên rồ của mình, vứt lại đúng một câu: "Tôi dù có nuôi chó cũng sẽ không nuôi ông".

Vệ Lăng thầm nghĩ có phải mình nên thấy cảm động hay không? Anh đã đạt đến địa vị của chó trong lòng Ôn Chước?

"Cậu để tớ yên tĩnh một chút... Tớ cần thời gian chấp nhận sự thật là tớ đã bị liệt..."

Thực ra là sự thật rằng phần đời còn lại có thể đều phải nhờ hắn nuôi.

Ôn Chước chậm rãi đổi tư thế ngồi, lên tiếng: "Cậu không bị liệt, chỉ là trải qua thời gian dài trong trạng thái ngủ đông, thần kinh tạm thời không thể điều khiển được cơ thể."

Vệ Lăng chỉ nghe thấy mấy chữ đằng trước, cặp mắt lập tức bừng sáng, long lanh nhìn Ôn Chước: "Cậu nói gì cơ? Tớ không bị liệt? Tớ thật sự không bị liệt á?"

Quả nhiên! Linh cảm của anh luôn đúng!

"Ừm, điều dưỡng một thời gian, được phục hồi chức năng chuyên nghiệp là cậu có thể sinh hoạt bình thường được rồi."

"Thật á?"

Vệ Lăng thật lòng muốn ôm Ôn Chước một cái thật mạnh, thế nhưng anh không cử động được.

"Thật lòng muốn ôm cậu một cái thật chặt!" Trong mắt Vệ Lăng nở nụ cười trẻ con.

Anh mỉm cười rạng rỡ, nếu cử động được nhất định anh đang khua chân múa tay.

Anh không bị liệt! Ngoan ngoãn nằm viện, tập luyện là sẽ khoẻ!

"Thật à?" Ôn Chước nghiêng mặt.

Trong nháy mắt, cái cảm giác mạnh mẽ đến mức như muốn chiếm lĩnh mọi thứ của Vệ Lăng ùa đến.

"Hả? Cái gì thật cơ?"

"Cậu bảo muốn ôm tôi một cái thật chặt, là thật, hay chỉ là nói suông vậy thôi?"

"Đương nhiên... là thật rồi..."

Vệ Lăng còn chưa nói dứt câu, Ôn Chước đã vươn tay ra, đột ngột nhấc anh lên, quá nhanh và quá mạnh, cổ của anh ngửa ra sau, bị hắn kéo vào trong lòng.

Đôi tay đó quấn chặt quanh Vệ Lăng, sườn mặt của anh bị áp trên lồng ngực của Ôn Chước, thẻ tên của hắn dán ngay trên má anh, khớp xương của anh bị thít chặt đến nỗi kêu răng rắc.

Hơi thở của Ôn Chước bao trùm lấy Vệ Lăng mà chẳng hề báo trước, đó là một mùi hương lạnh lùng nhưng lại mang cảm giác êm dịu, bên tai anh là nhịp tim đập đầy sức mạnh giữa lồng ngực nhấp nhô của hắn.

"Ôn Chước?"

Vệ Lăng hoàn toàn mù mịt.

Trong ấn tượng của anh, Ôn Chước vĩnh viễn không bao giờ ôm ấp bất cứ thứ gì, dù là người hay vật.

Hắn thà dồn hết sức lực vào thí nghiệm và số liệu, chứ không sẵn lòng chia ra chút tình cảm nào cho người khác, dù là cho mẹ hắn, máu mủ duy nhất của hắn ngoài ông bố kia.

Vệ Lăng còn nhớ mẹ Ôn Chước từng đến trường gặp hắn hai lần, lần nào cũng giàn giụa nước mắt.

Bà nhu nhược nài nỉ Ôn Chước rút tiền học bổng ra, nài nỉ hắn đừng học nữa mà đi làm kiếm tiền, lần nào khuôn mặt của hắn cũng vô cảm, hắn đứng ở một chỗ cách mẹ chẳng gần chẳng xa, chưa từng đưa tay ra an ủi bà chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!